Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1502: Ta Không Thể Tranh Đoạt Nam Nhân Với Em Gái
Mười phút sau, trong phòng thẩm vấn truyền ra tiếng kêu la thảm thiết và thê lương, nghe mà khiến người ta kinh hồn bạt vía. - A a a ~~~
- Cứu mạng, tha cho ta đi!!
A Đát Trúc ngước mắt nhìn, bên trong đôi mắt màu trắng không có chút cảm xúc nào.
- Ta nói, ta sẽ nói hết!
Tây Phong không chịu nổi xin tha.
- Nhanh như vậy sao?
Nữ giám ngục nhếch miệng, nàng thả cái kẹp trong tay xuống, bên trên còn có móng tay của Tây Phong, tiếc nuối nói:
- Nước ớt nóng và nước muối còn chưa được sử dụng đâu.
Ngón tay bị rút móng, nếu như chạm vào nước muối và nước ớt nóng thì sẽ như thế nào?
Cả người Tây Phong và Phí Địa Lạc run bần bật, sự sợ hãi trong đáy mắt hắn càng ngày càng nồng đậm.
A Đát Trúc dặn dò:
- Tách ra thẩm vấn, cuối cùng đối chiếu đáp án, nếu như không đúng, vậy thì giết hết.
- Rõ!
Giám ngục đồng thanh đáp lại.
Sắc mặt của Tây Phong và Phí Địa Lạc lập tức trắng bệch, toàn bộ kế hoạch trong lòng đều tiêu tan.
…………
Trong điện Tàng Thư ở hoàng cung, thành Tát Luận.
Mục Lương khép lại quyển sách trên tay và nhét nó trở lại giá sách, thuận miệng nói nội dung bên trong sách.
Nguyệt Thấm Di ngước mắt lắng nghe, đây là một bản ghi chép lịch sử, nội dung rất hỗn tạp, từ những chuyện vụn vặt không đáng kể cho đến nguyên nhân trước và sau khi qua đời của Đế Vương, tất cả đều được ghi chép kỹ càng.
- Ngươi không cần nói phần phía sau đâu, ta không có hứng thú.
Nguyệt Thấm Di thanh thúy nói.
- Được thôi.
Mục Lương mỉm cười.
Anh nhìn về phía cửa sổ, thấy được một mảng ánh sáng lớn, quay đầu lại nói:
- Trời đã sáng rồi, ta cần phải trở về.
- Đến giờ rồi sao, vậy tối nay ngươi lại đến chứ?