Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1489: Lòng Cô Rối Loạ
Vào đêm khuya, bên trong hoàng cung của vương quốc Hải Đinh. Sâu trong hậu điện, ở điện Tàng Thư, ánh nến chập chờn nghiêng trái ngã phải khiến bóng đổ trên tường khẽ đung đưa theo.
- A ha~
Nguyệt Thấm Di ngồi dựa lưng vào ghế gỗ, cô cầm sách trên tay rồi ngáp một cái.
Nguyệt Thấm Di nghiêng đầu nhìn về phía cửa điện đóng chặt, đáy mắt thoáng qua một tia mất mát, tối nay Mục Lương cũng sẽ không đến sao?
Nguyệt Thấm Di thầm than một tiếng, nhìn ngọn nến đang cháy dở, ép buộc bản thân tập trung vào quyển sách trên tay.
Loạt soạt ~
Cô lật từng trang sách và chăm chú đọc mỗi một chữ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, ngọn nến nhanh chóng cháy hết, khi ngọn lửa biến mất thì Nguyệt Thấm Di mới hồi phục tinh thần trở lại.
Nguyệt Thấm Di thở ra một hơi, đứng lên nói:
- Ta nên mang theo Đá Phát Sáng.
Lần này, tới điện Tàng Thư nàng quên mang Đá Phát Sáng, sau khi trời tối thì chỉ tìm được một cây ngọn nến ở trong góc, nàng cảm thấy quá phiền phức khi phải quay về cầm Đá Phát Sáng, thế là dứt khoát sử dụng ngọn nến để đọc sách.
- Tốt hơn là nên trở về một chuyến.
Nguyệt Thấm Di đặt quyển sách trên tay xuống sau đó xoay người rời khỏi điện Tàng Thư.
Cô vừa rời đi không lâu thì cửa điện Tàng Thư lại bị đẩy ra.
Mục Lương hiện thân, ngửi được mùi nến còn tàn lưu trong không khí, anh lập tức nhận ra vừa có người rời khỏi đây không lâu.
- Tới chậm rồi sao?
Anh vung tay lên, nguyên tố ánh sáng trong không khí hội tụ vào một chỗ, chiếu sáng hơn phân nửa điện Tàng Thư.
Mục Lương cầm cuốn sách trên ghế lên rồi đọc lại từ đầu.
Sau khi ăn tối ở cung điện, anh đến phòng làm việc bận rộn vài giờ, chuẩn bị may một bộ quần áo cho Nguyệt Thấm Lan, còn vẽ một bản thiết kế bộ giáp mới cho Mễ Á và Hải yêu Duy Lợi Á.