Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1474: Tiêu Diệt Toàn Bộ Tổ Chức Kim
Ngôn Băng đưa mắt nhìn sắc trời, nghiêm túc nói: - Nhớ kỹ, cần tốc chiến tốc thắng, phải chấm dứt trước khi trời tối.
- Vâng!
Đám người Hổ Tây lần thứ hai cùng hô lớn.
- Xuất phát.
Ngôn Băng vung tay lên, thân thể tiến vào trạng thái ẩn thân.
Đám người Ny Cát Sa và Hổ Tây lần lượt tiến vào trạng thái ẩn thân, sau đó không một tiếng động trèo tường rời khỏi sân.
Hơn nửa giờ sau, Ngôn Băng đã tìm được Lợi Áo Đức ở trong xóm nghèo.
Đúng như cô suy đoán, buổi chiều hôm đó, cậu thiếu niên ấy vẫn tay không trở về, lúc này vẻ mặt hắn không còn chút máu đang chật vật đi tới lều trại cách đó không xa.
Thân thể Lợi Áo Đức run rẩy, miệng đang mấp máy một điều gì đó nhưng không phát ra âm thanh.
- Ta nên làm cái gì bây giờ?
Hai tròng mắt hắn mờ mịt, như đã mất đi toàn bộ thế giới.
Đạp đạp đạp…
Lợi Áo Đức dừng lại bên ngoài lều trại, nhìn tấm cửa gỗ che kín vết rạn kia, máy móc nâng tay lên, nhưng không có dũng khí gõ xuống.
- Dung Nhi…
Hắn nghẹn ngào một tiếng, hai hốc mắt nhuốm lệ, bàn tay run rẩy không dám gõ xuống.
Cộc cộc cộc…
Nhưng ngay sau đó, cửa gỗ trước mặt không có dấu hiệu bỗng nhiên bị gõ vang, tiết tấu là ba dài, hai ngắn, một dài.
Thân thể Lợi Áo Đức cứng đờ, rõ ràng vừa nãy hắn không hề cử động, tại sao lại có âm thanh gõ cửa?
Ken két …
Cửa gỗ bị mở ra từ, Ân Kỳ ló đầu ra, thân thể vẫn ẩn nấp vào bóng tối trong lều trại.
Hắn thấy cậu thiếu niên ngây ngốc ở bên ngoài, nhếch miệng nở nụ cười, hỏi:
- Nhóc con, ngươi đã trở lại, có thu hoạch không?
- Ta…
Yết hầu Lợi Áo Đức giật giật, sắc mặt càng ngày càng trắng.
- Không có, phải không?
Ân Kỳ ôm hai tay trước người, từ sắc mặt thiếu niên hắn đã nhìn ra được rất nhiều thứ.