Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1470: Đến Lúc Trở Về Hồi Báo Tình Huống Với Mục Lương Rồi
Cơ thể của Lợi Áo Đức run rẩy, thấp giọng khẩn cầu: - Kim đại nhân, buổi chiều ta nhất định sẽ có thu hoạch.
- Nếu như không có thì sao?
Kim Thế Khải hơi nghiêng đầu, một tay chống cằm.
- Chắc chắn sẽ có, không có nếu như.
Lợi Áo Đức nói một cách bảo đảm.
Kim Thế Khải không nói gì, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo, hắn nhìn Lợi Áo Đức giống như là đang nhìn một người chết.
- Kim đại nhân….
Giọng nói của Lợi Áo Đức run rẩy, vội vàng cúi đầu.
Kim Thế Khải buông mắt xuống, lạnh lùng nói:
- Nhớ kỹ, nếu chiều nay lại tay không trở về thì hai anh em các ngươi chuẩn bị chờ chết đi.
- Vâng, ta hiểu rõ.
Lợi Áo Đức dập đầu xuống đất thật mạnh để tỏ thái độ của mình.
- Đi ra ngoài đi.
Kim Thế Khải nhắm mắt lại.
Sắc mặt của Lợi Áo Đức biến đổi, hắn lấy hết can đảm để hỏi:
- Kim đại nhân, ta có thể gặp Dung Nhi không?
Kim Thế Khải phất tay, nhàn nhạt nói:
- Đi thôi, có lẽ đây là lần cuối cùng.
- Cám ơn Kim đại nhân.
Trong lòng Lợi Áo Đức căng thẳng, vội vàng lại dập đầu lạy ba cái.
Hắn đứng lên, lo lắng rời khỏi căn phòng.
Thiếu niên vừa mới ra tới đã chạm trán Ngôn Băng đang ẩn thân.
Cô gái tóc tím dừng bước và nhìn thấy Kim Thế Khải ngồi trên ghế đá thông qua cánh cửa gỗ chưa đóng lại.
Lợi Áo Đức xoay người đóng cửa lại, sau đó đi dọc theo thông đạo tới chỗ sâu hơn.
Sâu trong thông đạo là một nhà giam, cửa phòng là những cây sắt dày bằng hai ngón tay, từ bên ngoài có thể nhìn thấy người ở.
Trong phòng có khá nhiều người, số đông đều là những đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi, cũng có thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi.
- Dung Nhi.
Lợi Áo Đức kích động hô một tiếng.
- Hô cái gì mà hô, muốn chết phải không?