Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1467: Thu Nạp Luyện Dược Sư Cấp 7
– Vì sao? Ngải Lỵ Na nghi ngờ hỏi.
- Bởi vì linh hồn của ta bị thương, mà luyện dược cần linh hồn mạnh mẽ, tinh thần của ta rất khó tập trung, cho nên ta không cách nào luyện dược được nữa.
Chủ quán cười chua xót đáp.
Vưu Phi Nhi ngây thơ nói:
- Nếu linh hồn bị thương vậy chỉ cần chữa khỏi là được rồi.
Chủ quán nhìn thoáng qua cô gái cột tóc hai chùm, nhẫn nại giải thích:
- Linh hồn bị thương không thể chữa trị được.
- Tại sao lại không thể chữa trị chứ?
Vưu Phi Nhi phồng má hỏi.
……………
Chủ quán nhìn Vưu Phi Nhi, cau mày nói:
- Vì sao ngươi lại chắc chắn như thế?
- Bởi vì thật sự có thể trị hết nha.
Vưu Phi Nhi nói một cách đương nhiên.
-…
Chủ quán co giật khóe miệng, chỉ coi Vưu Phi Nhi ngây thơ đang nói đùa mà thôi.
- Có thể trị hết.
Mục Lương bình thản nói.
Chủ quán chậm rãi quay đầu nhìn về phía anh, khàn khàn nói:
- Ta là Luyện Dược Sư, linh hồn bị thương có thể chữa khỏi hay không thi ta biết rõ hơn các ngươi nhiều.
- Sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân, ngươi không biết nhưng không có nghĩa là không có.
Mục Lương nói với giọng điệu nhàn nhạt.
- Sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân…. Câu nói này có thể ghi vào trong du ký mạo hiểm.
Đôi mắt màu hồng của Ngải Lỵ Na sáng lên, âm thầm ghi nhớ lời nói của anh.
- Ha ha, bị tiểu bối thuyết giáo, nhưng mà nói không sai, có lẽ thật sự có phương pháp.
Chủ quán cũng không tức giận mà chỉ cười lắc đầu.
Mục Lương hỏi với giọng thành khẩn:
- Các hạ xưng hô như thế nào?
Chủ quán khàn khàn đáp:
- Trước kia mọi người đều gọi ta là Pháp Kiệt Sâm.
- Pháp Kiệt Sâm, chưa từng nghe qua.
Ly Nguyệt lắc đầu.
Pháp Kiệt Sâm sửng sốt một chút, sau đó cười khổ nói:
- Hóa ra đã ta bị thế nhân quên lãng nhanh như vậy sao?