Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1413: Định Giá Rượu Của Thành Huyền Vũ
– Rót rượu, cho Thấm Di nếm thử. Mục Lương hơi nâng cằm lên.
- Vâng.
Tiểu Tử bưng một hũ rượu trong đó lên, rót vào một ly rượu nhỏ màu vàng nhạt, đặt ở trước mặt Nguyệt Thấm Di.
Mục Lương giới thiệu:
- Đây là rượu lúa mì.
- Được.
Nguyệt Thấm Di bưng ly rượu lên, đầu tiên là ngửi thấy mùi thơm của rượu, có mùi thơm thoang thoảng, giống như lúa mì và vừa có mùi vị của những thứ khác.
Cô nhấp một ngụm rượu lúa mì, rượu vừa vào miệng có chút vị chát, sau đó hương lúa mạch đã lên men khuếch tán ra ở trong cổ họng, mang đến hương vị đặc biệt.
- Hả, thật là ngon.
Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di sáng lên, trên khuôn mặt tươi cười của cô tràn đầy dáng vẻ ngạc nhiên.
Rượu lúa mì không đắng giống như trong tưởng tượng, cũng không có vị chua, chỉ có vị chát nhàn nhạt, ngược lại lại ngon đến kì lạ, ngon hơn mấy lần so với rượu đắng.
Cô uống cạn một hơi ly rượu trong tay, miệng vẫn chưa thoả mãn. Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:
- So với rượu đắng, rượu nào ngon?
Giọng điệu của Nguyệt Thấm Di chắc chắn nói:
- Đương nhiên là rượu lúa mì ngon rồi, rượu đắng không thể nào so sánh được với nó.
Cô nhìn rượu lúa mì còn lại ở trong hũ, muốn uống thêm một ly nữa.
Mục Lương thoả mãn gạt đầu, trong lòng đã có ý nghĩ.
- Lại thử xem rượu trắng, rót nửa ly là được rồi.
Mục Lương lại tỏ ý nói.
Tiểu Tử nghe thấy vậy, cầm lấy một hũ rượu khác, rót rượu trắng không màu trong suốt vào trong ly, rót nửa ly rồi đưa cho Nguyệt Thấm Di.
Nguyệt Thấm Di ngắm nhìn ly rượu, bình luận nói:
- Rượu trong suốt, ngửi rất thơm, còn có chút cay mũi.
Cô ngước mắt lên trêu đùa nói:
- Thế nhưng chỉ cho nửa ly, cũng quá hẹp hòi rồi?
Mục Lương cười cười lắc đầu, giải thích: