Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1388: Hai Ta Lâu Rồi Không Gặp, Thế Mà Ngươi Vẫn Nghiêm Khắc Với Ta Như Vậy
– Tất cả là do ta không tốt. Hai mắt của Bạch Sương đỏ hơn, nước mắt chực trào ra.
Nguyệt Thấm Di cảm thán một câu:
- Quốc vương và vương hậu nhất định sẽ rất vui vẻ khi thấy ngươi trở về.
- Ta chỉ nghĩ ra ngoài chơi vài ngày, không ngờ lại rời đi lâu như vậy….
Bạch Sương nức nở nói.
Lúc này, cô không giống công chúa của một nước, ngược lại giống cô bé nhà bên khóc thút thít vì bị ủy khuất.
Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương đưa mắt nhìn nhau rồi yên lặng dùng bữa, không tham dự vào cuộc trò chuyện của hai người.
Ngải Lỵ Na cảm thấy rất mới lạ, suy nghĩ liệu mình có thể viết chuyện này vào trong du ký mạo hiểm hay không, cô đã nghĩ sẵn tên chương rồi, nhật kí công chúa lang thang.
- Mọi chuyện đã đi qua, trở về an toàn là tốt rồi.
Nguyệt Thấm Di trấn an nói.
- Vâng.
Bạch Sương rầu rĩ đáp một tiếng, nước mắt vẫn rơi lã chã.
Mễ Nặc rút ra hai tờ khăn giấy rồi đưa cho Bạch Sương, nói khẽ:
- Ngươi lau nước mắt đi.
- Cám ơn.
Bạch Sương cảm kích tiếp nhận khăn giấy.
Nguyệt Thấm Di nghiêm mặt nói:
- Đừng khóc, là công chúa thì nên có dáng vẻ của công chúa.
Tay của Bạch Sương run một cái, cô nhìn Nguyệt Thấm Di với vẻ mặt đáng thương, bĩu môi nói:
- Hai ta lâu rồi không gặp, thế mà ngươi vẫn nghiêm khắc với ta như vậy.
Nguyệt Thấm Di xem như là nửa lão sư của Bạch Sương, cô ấy không chỉ dạy ma pháp cho cô, còn chỉ dạy cách đối nhân xử thế và các tri thức khác.
Trước khi Nguyệt Thấm Di tới hoàng cung, Bạch Sương là một cô gái ngang tàng hống hách, hoàn toàn không có dáng vẻ của một cô công chúa.
Sau khi Nguyệt Thấm Di tới, vị công chúa không sợ trời không sợ đất này bị cô thu thập vài lần, cuối cùng mỗi lần nhìn thấy Đại Ma Pháp Sư thì lập tức chạy trốn.