Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1371: Ta Trở Về Rồi, Cuối Cùng Ta Cũng Có Thể Về Nhà Rồi
Mấy phút sau, Mục Lương lại mở mắt ra lần nữa. - Con đường nối hai bên sắp xây xong rồi, ta đi trồng Hoa Sương Mê.
Anh nói một tiếng rồi đứng lên.
Anh mới vừa thu được tin tức do Rùa Đen truyền tới nói rằng nó đã tiếp cận cửa ra của kênh Sương Mù, Mèo Sương Mù Tám Đuôi cũng đã xây xong con đường.
- Ta cũng muốn đi.
Nguyệt Thấm Lan cũng đứng lên.
- Đi thôi.
Mục Lương rời khỏi thư phòng, hai người bước ra bên ngoài cung điện.
Anh hơi nhúc nhích ý niệm, mang theo Nguyệt Thấm Lan bay lên không trung và hướng về phía Rùa Đen.
Mười phút sau, hai người đã có thể nghe được tiếng sấm vang lên bên tai.
- Ở ngay chỗ này.
Mục Lương ngừng lại.
Nguyệt Thấm Lan buông tay ôm anh ra, ưu nhã hỏi:
- Cần ta giúp một tay không?
- Không cần đâu, ta sẽ xong sớm thôi.
Mục Lương lắc đầu, cơ thể lao thẳng xuống biển.
Anh rơi vào trên mặt biển, nước tự động tách ra, đất cát dưới đáy biển tụ lại với nhau tạo thành một hòn đảo nhỏ, phần chóp của đảo cao hơn mặt nước hàng chục mét.
Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ trên hòn đảo nhỏ và bắt đầu loại bỏ muối và các chất độc hại khỏi đất, quá trình này kéo dài nửa giờ trước khi hòn đảo trở nên thích hợp để gieo trồng.
Mục Lương lấy ra hạt giống Hoa Sương Mê rồi chôn nó ở trung tâm đảo, sau đó tiếp tục thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh để thúc đẩy nó sinh trưởng.
Dưới tác dụng của nguyên tố sinh mệnh và Lĩnh Vực Sinh Mệnh, Hoa Sương Mê nhanh chóng phát triển đến độ cao một trăm hai mươi mét cao, trở thành Hoa Sương Mê cấp 8.
- Bước cuối cùng.
Mục Lương giơ tay lên rồi nắm chặt lại, thi triển năng lực kiến tạo một bức tường lưu ly bao phủ hòn đảo nhỏ.
Hoa Sương Mê cấp 8 đung đưa, đóa hoa khổng lồ tiết ra sương mù bảy màu, bao phủ phạm vi xung quanh một ngàn mét.