Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1367: Phô Trương Thanh Thế
Lôi Đức mở miệng hỏi một lúc ba câu: - Ta rất tò mò, các ngươi đi vào kênh Sương Mù làm gì? Bên trong có cái gì? Và tại sao các ngươi còn sống để đi ra?
Mậu Đạt nhếch môi, trong giọng đậm chất bi thương, nhưng lại nhe răng cười nói:
- Ngươi hỏi nhiều quá, những thứ không cần biết tốt nhất đừng nên hỏi, nếu không chết như thế nào cũng không biết.
Sắc mặt Lôi Đức biến đổi, trong lòng hắn dấy lên nghi hoặc, chẳng lẽ trong chuyện này có bí mật?
- Lão Đại, coi như ta xin ngươi đi.
Dã Phó run rẩy nói.
Lôi Đức tức giận hừ một tiếng, lại bực bội nói:
- Phế vật, với loại tính nết này của ngươi, mà dám làm hải tặc?
- Lão Đại, ta chỉ vì lợi ích của ngài, không nên mạo hiểm thì đừng cố xông vào.
Đôi mắt của Dã Phó vừa chuyển, hắn lại tiếp tục nói:
- Bên ngoài còn có người của Phong Đạt đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, sao không để cho bọn họ rời đi, làm rõ tình huống của Phong Đạt?
- Kiến nghị này rất hay.
Lôi Đức nhướng mày, đoàn hải tặc Phong Đạt vẫn làm cho hắn cảm thấy kiêng kị. Hắn do dự một chút, rồi phất tay nói:
- Để cho bọn họ rời đi.
Đoàn hải tặc Phong Đạt mới là nguyên nhân khiến cho Lôi Đức không dám động thủ, làm không cẩn thận sẽ lộ sơ hở khiến những tên kia tóm được, nếu không, hắn đã sớm ra tay công kích ba chiến thuyền trước mắt.
Trong lòng Mậu Đạt vừa động, tảng đá đang treo lơ lửng trong lòng cũng buông xuống hơn phân nửa, nhưng hắn không dám hoàn toàn thả lỏng cảnh giác. Hắn chỉ xụ mặt, rồi quay đầu lại hô lớn nói:
- Đi tới.
- Vâng!
Đám người Kha Đa Lạp đáp lời, sau đó vội vàng buông buồm, khống chế bánh lái đi về phía trước.
Ba chiến thuyền lớn và thuyền hải tặc của Lôi Đức song song lướt qua, mọi người hai bên đều khẩn trương, đứng ở trên thuyền nhìn về xa xa, hiện rõ sự kiêng kị đối phương trong đáy mắt