Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1363: Người Bảo Vệ Lối Ra Vào
Bối Nhĩ Liên lộ ra vẻ xấu hổ nhưng vẫn không mất lễ phép nở nụ cười, sau đó cô cất bước đi tới mép tường thành, nhẹ nhàng đứng cạnh vách ngăn tường thành. Cô phóng tầm mắt ra xa, nhưng lọt vào trong tầm mắt chỉ là một mảnh trắng xoá, cúi đầu xuống cũng trắng xoá.
Tường thành của thành Huyền Vũ cao tới mấy trăm mét, với độ cao này, hơn nữa còn gặp thời tiết sương mù, người đứng trên đỉnh tường thành không thể nhìn thấy mặt biển.
Bối Nhĩ Liên nghiêng đầu hỏi:
- Tiểu thư Ngải Lỵ Na, có phát hiện gì không?
- Không có, chẳng nhìn thấy gì hể.
Ngải Lỵ Na thở dài, buông kính viễn vọng trong tay xuống.
Nghe vậy Bối Nhĩ Liên nâng tay lên, khống chế gió thổi bay lớp sương mù trước mặt.
Vù vù hô…
Sau khi gió dừng lại, sương mù lần thứ hai vọt tới, lấp vào chỗ vừa trống không.
- Không có gì hay để xem, ta trở về đây.
Ngải Lỵ Na xoay người nhảy xuống khỏi vách ngăn tường thành.
Bối Nhĩ Liên không đi, cô ngồi xuống bên dưới vách ngăn tường thành, rồi cứ vậy mà im lặng nhìn sương mù trước mặt, không biết đang suy nghĩ điều gì.
…………
Mục Lương trở lại thư phòng.
Sau khi ngồi xuống ghế phía sau bàn làm việc, anh bắt đầu suy tư về cách xây dựng con đường ra vào kênh Sương Mù, nếu không chỉ với tầng sương mù kia chắc chắn không ngăn được những con thuyền khác xâm nhập.
- Nghĩ cái gì vậy?
Ly Nguyệt bưng lên trà nóng, đưa đến bên miệng Mục Lương
Anh nhấp một ngụm trà nóng từ tay cô gái tóc bạch kim, ôn hoà nói:
- Ta đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để tăng khả năng hạn chế người ra vào con đường trong kênh Sương Mù…
Nghe vậy Ly Nguyệt chớp chớp con ngươi bạch kim, nhẹ giọng nói:
- Chuyện này rất đơn giản nha, trồng hoa Sương Mê ngay ở cửa vào là được rồi.
Mục Lương sửng sốt, sau đó mới từ từ gật đầu nói: