Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1359: Tới Kênh Sương Mù
Mục Lương giương mắt nhìn về phía sương mù kéo dài tận trời đằng sau trận gió lốc, nơi đó chính là kênh Sương Mù. Bạch Sương quay đầu lại khẩn trương hỏi:
- Mục Lương các hạ, không tiếp tục đi tới sao?
Mục Lương lắc đầu, ôn hòa nói:
- Đừng vội, hiện tại gió quá lớn, chúng ta phải dừng lại một chút dành thời gian cho dân trong thành chạy đi tị nạn.
Tiểu Huyền Vũ muốn vào kênh Sương Mù, chắc chắn sẽ gặp phải gió lốc xâm nhập, tuy rằng những cơn gió này chẳng ảnh hưởng được tới nó, nhưng chúng lại rất nguy hiểm cho người thường.
Hồ Tiên nâng tay chặn mái tóc dài màu trắng đang bay tán loạn, kiều mỵ nói:
- Vậy ở trong này một đêm, ngày mai tiếp tục đi vào kênh Sương Mù.
Mục Lương gật đầu nói:
- Ừm, trở về làm cho tòa soạn báo in thêm một ấn phẩm, tuyên truyền một chút đi, sao đó cho tất cả conog xưởng nghỉ việc.
- Được.
Ly Nguyệt gật đầu ghi nhớ.
- Đành vậy thôi!
Bạch Sương há miệng thở dốc, hiện giờ cô chỉ có thể kiên nhẫn đợi thêm một ngày nữa.
Ầm vang!
Phía trước kênh Sương Mù, tia chớp ngang trời, mưa to tầm tã trút xuống.
Mục Lương đột nhiên nói:
- Các ngươi ở đây chờ ta một lát.
Dứt lời, anh bay lên trời, lao về phía gió lốc.
- Chú ý an toàn!
Ly Nguyệt cao giọng hô.
- Đã biết.
Mục Lương nâng lên tay phải, quần áo anh tung bay trong gió.
Anh nhìn về phía trước, chung quanh xuất hiện một vòng lực cản vô hình, ngăn cách gió mưa ở bên ngoài.
Ầm vang! Tia chớp bổ tới, cũng bị anh thoải mái đón đỡ.
- Mạnh như vậy…!
Bạch Sương há to miệng.
Hồ Tiên cong lên khoé môi, Mục Lương vẫn mạnh mẽ như vậy.
Gió lốc tuy mạnh, nhưng không ảnh hưởng quá lớn tới Mục Lương, rất nhanh anh đã vượt qua gió lốc tiến vào kênh Sương Mù. Anh lơ lửng trên không trung, cảm nhận sương mù chung quanh.
Nơi anh đứng tựa như một đường giới tuyến, phía sau là thời tiết ác liệt, phía trước là sương mù mờ mịt bát ngát.