Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1346: Ta Muốn Giao Dịch Nước Mắt Thiên Sứ
Lực chú ý của Hải Tây Địch chuyển sang nhóm người Mục Lương, bọn họ mặc màu đen là chủ đạo, mang tới cho người ta một loại cảm giác không thể khinh nhờn. - Đều mặc màu đen, có ngụ ý gì sao?
Cô nhẹ giọng nói thầm một câu.
Đạp đạp đạp…
Hai hộ vệ Trung Ương đi lên phía trước, mang theo hai bó hoa tươi thật lớn, còn có một mâm hoa quả và đồ uống, tất cả đều đặt lên khoảng trống trước tấm bia đá chính giữa.
Mục Lương ngẩng đầu nhìn tấm bia đá thật lớn, tâm thần bình tĩnh trở lại, sau đó anh yên lặng xoay người vái ba vái. Đám người Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan cũng học theo, xoay người vái ba vái.
Trên tấm bia đá có khắc tất cả người chết được chôn trong nghĩa trang liệt sĩ, vái nó cũng tương đương với vái tất cả mọi người.
- Người đã khuất xin cứ ngủ yên, thành Huyền Vũ sẽ chăm sóc chu đáo cho người nhà các ngươi.
Mục Lương trang nghiêm cam đoan.
Anh nghiêng đầu nói:
- Phái người canh giữ nơi này cẩn thận, không được cho người không có mắt bước vào.
- Vâng.
Ly Nguyệt lên tiếng, xoay người đi truyền lời.
Mục Lương đứng yên lặng trước tấm bia đá phía khoảng mười phút, anh nhìn chăm chú từng cái tên trên tấm bia, bọn họ đều từng là những sinh mệnh bình thường, nhưng hiện tại phải chôn thân bên dưới những tấm mộ bia.
Anh nghiêm túc nói:
- Về sau cấm nổ súng bên trong nghĩa trang liệt sĩ.
- Vậy ngày mai sẽ đăng tất cả những thứ này trên báo chí.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu đáp. Một lát sau, cô gái tóc bạch kim đã trở lại.
- Đi thôi, chúng ta trở về.
Mục Lương cụp mắt xuống, rồi xoay người đi trở về. Đám người Hồ Tiên đều trầm mặc đi theo, bọn họ lần lượt rời khỏi nghĩa trang liệt sĩ.
Hải Tây Địch đi tới bên dưới tấm bia đá khổng lồ, ngước mắt nhìn những cái tên được khắc trên đó, sau đó cô cũng yên lặng học theo bộ dáng của đám người Mục Lương, xoay người vái ba vái.