Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1345: Nghĩa Trang Liệt Sĩ
Hải Tây Địch ngạc nhiên, vội vàng quan tâm hỏi: - Ông ơi, ngươi làm sao vậy?
Ông lão hai mắt đẫm lệ mơ hồ nói:
- Con của ta… Gục ở trên tường thành, nhưng ta rất tự hào vì hắn!
Trong lòng Hải Tây Địch càng thêm khó chịu, cô há miệng thở dốc nhưng không biết nên nói cái gì cho phải.
- Ông ơi, con trai của ngươi là anh hùng!
Những người khác khen ngợi.
- Không!
Ông lão lại dùng sức lắc đầu, cất giọng khàn khàn, nghiêm túc nói:
- Không chỉ con trai ta, mà tất cả Thành Phòng Quân đều là anh hùng. Nhờ bọn họ, chúng ta mới có những ngày tháng yên ổn sau này.
- Đúng vậy, tất cả Thành Phòng Quân đều là anh hùng.
Mọi người dùng sức gật đầu.
Hải Tây Địch tò mò hỏi:
- Ông ơi, ngươi đang đi làm gì ư?
- Không phải, ta đi thăm con ta.
Ông lão lắc đầu, trong lòng ông còn ôm một bó hoa.
- Ngài có mấy người con?
Hải Tây Địch kinh ngạc hỏi.
Ánh mắt ông lão ảm đạm xuống.
Hải Tây Địch ngạc nhiên, cô không nhịn được nghẹn ngào hỏi:
- Vậy về sau ai sẽ chăm sóc cho ngươi?
Đứa con duy nhất của ông đã ngã xuống tại Sơn Hải Quan, hiện giờ ông cũng không còn trẻ nữa.
- Đi viện dưỡng lão nha, thư ký đại nhân đã tự mình nói chuyện với ta, mọi người ở nơi đó sẽ chăm sóc ta tới khi ta xuôi tay nhắm mắt.
Ông lão cảm thán nói:
- Thành chủ đại nhân thật sự là người tốt.
- Hoá ra là như vậy…
Hải Tây Địch giật mình.
Ông lão lại thở dài:
- Còn có trợ cấp nữa, cũng đủ cho ta dùng.
- Không đúng nha, ngài chỉ có một đứa con, còn chết ở…
Hải Tây Địch không nỡ nói hết lời. Làm như vậy, cô cảm thấy mình quá không lễ phép, vì vậy cố gắng tìm từ dễ nghe nhất để nói:
- Vậy nãy ngươi vừa nói đi thăm con, là đi thăm ai?
Ông lão chỉ tay lên bó hoa, giải thích: