Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1342: Ta Không Có Ăn Vụt
– Cứ hy vọng đi. Mậu Đạt vỗ bả vai Kha Đa Lạp, sau đó hắn quay đầu lại hô:
- Cảnh giác một chút.
- Vâng.
Nhóm thuyền viên cùng kêu lên đáp lại.
Bọn họ chia nhau ra, canh giữ ở bốn góc thuyền lớn, lưu ý động tĩnh chung quanh.
Tuyết Cơ đứng bất động tại chỗ, thẳng cho đến khi thân ảnh thuyền viên bị sương mù nuốt hết, không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa cô mới tiếp tục cất bước đi về phía trước.
Cô đánh giá cảnh vật chung quanh, bên tai chỉ còn lại âm thanh nói chuyện của nhóm thuyền viên.
Đại Tề vuốt cái đầu bóng lưỡng, suy đoán:
- Chắc là mất năm ngày mới đi qua kênh Sương Mù.
- Ừm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra.
Mậu Đạt ngáp một cái, tinh thần luôn căng thẳng nãy giờ được buông lỏng ra, hắn mới cảm thấy cả người mỏi mệt.
- Các ngươi bảo vệ nhé.
Hắn khoát tay áo, cất bước đi vào trong khoang thuyền.
- Đã biết.
Đại Tề cũng ngáp một cái, rồi dựa vào vòng bảo hộ nhìn quanh bốn phía.
Bách Biến Ma Nữ đợi hơn hai giờ trên boong tàu, nhưng không có phát hiện gì khác, chung quanh vẫn là một mảnh sương mù màu xám. Lúc này, trên boong tàu đã khô, cô bước thật nhẹ trở về khoang thuyền.
Bên trong khoang chứa hàng, vẫn còn những thùng hàng hoá đã được cố định chặt, tuy rằng vị trí hơi xô lệch một chút, nhưng không bị đảo lộn. Lúc này bên trong khoang chứa hàng không có người, khiến cho Tuyết Cơ có thể thả lỏng một chút.
Cô đi vào chỗ sâu trong khoang chứa hàng, quẹo vào mấy thùng gỗ xếp trong góc, nơi này là góc chết của tầm nhìn, người đứng ngoài cửa nhìn vào không thể phát hiện được gì.
Tuyết Cơ vỗ nhẹ khôi giáp trước người, hiển lộ ra thân hình.
Cô cởi bỏ túi da thú bên hông, Trùng Cộng Hưởng đang im lặng nằm trong một cái lồng sắt nhỏ.