Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1331: Công Trình Đường Sắt
Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi: - Mục Lương, ta vẫn rất tò mò, vì sao đường cho xe lửa đi lại gọi là đường sắt?
Cô đã tới ngoại thành quan sát tối, những dải đường ray được thiết kế trên đó đều làm bằng ngọc lưu ly, chẳng có liên quan gì tới sắt cả.
- Chuyện này ư….?
Mục Lương há miệng.
Đâu thể nói cho cô ấy biết vì kiếp trước của anh đều gọi chúng là đường sắt, anh lại lười suy nghĩ tên mới nên cứ tiếp tục sử dụng cái tên đó.
- Bởi vì đường sắt dễ nhớ.
Anh nghiêm túc nói.
-….
Nguyệt Thấm Lan liếc mắt đầy xem thường, bày ra vẻ mặt ngươi nói dối ta.
Sau đó, cô lắc đầu đứng dậy rời đi, chỉ khoát tay mà không them quay đầu lại nói:
- Không thèm nói với ngươi nữa, ta đi làm việc đây.
- Vẫn không thể bớt phức tạp đi.
Mục Lương cười khổ than.
Anh cũng rời khỏi thư phòng, cất bước đi ra bên ngoài cung điện, Ly Nguyệt đã chuẩn bị xong xe ngựa, Tiểu Tử đang cùng Vệ Ấu Lan đứng bên cạnh thùng xe.
- Xuất phát đi.
Mục Lương bước lên thùng xe, Ly Nguyệt đi theo lên.
Vệ Ấu Lan đưa tay đóng cửa thùng xe lại, nghiêng đầu đối Tiểu Tử nói:
- Ta sẽ dạy cho ngươi cách đánh xe ngựa.
- Ừ.
Tiểu Tử nghiêm mặt gật đầu.
Hai người ngồi ở phía trước thùng xe, kéo dây cương nhẹ nhàng rung, bầy Sói Mặt Trăng ngửa mặt lên trời hú dài, rồi kéo xe ngựa chạy như bay ra ngoài khu Trung Ương.
- Dây cương rung một chút có nghĩa là đi tới, rung hai cái lại phối hợp với hô khẩu lệnh là gia tốc.
Vệ Ấu Lan vừa khống chế được xe ngựa, vừa chỉ cách thức.
- Ta đã nhớ kỹ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Tử hơi trắng bệch, hai tay nắm chặt thùng xe bên cạnh, lo lắng sẽ bị rơi ra ngoài. Bởi vì chỉ cần thời gian mấy chục giây bọn họ đã đi từ tầng tám Trung Ương tới tầng một Trung Ương.
Hai mươi phút sau, Sói Mặt Trăng đã kéo thùng xe xuyên qua cổng Nội thành, lúc này tốc độ của chúng mới dần dần chậm lại.