Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1314: Không Sao, Không Ăn Bữa Tối Nữa, Ăn Ngươi Là Được Rồi?
-… Đại Tề nghiến răng, dùng một tay nhắc một cái thùng gỗ lớn lên, rồi xoay người lên thuyền.
Tuyết Cơ nhìn một hồi, mới bước thật nhẹ nhàng về phía trước, cố ý vòng qua Mậu Đạt đi vào mép thuyền.
Cô đang chờ đợi cơ hội, chờ tới khi những tấm ván gỗ liên tiếp giữa cảng và chiến thuyền kia không có người, sẽ nhân cơ hội lên thuyền.
Bách biến ma nữ không cần đợi bao lâu, cơ hội đã tới.
Đại Tề ôm lấy thùng gỗ, đạp lên tấm ván gỗ hướng bước lên thuyền, cô nhân cơ hội đi theo lên, chỉ chậm hơn hắn khoảng cách ba, bốn bước.
- Hử?
Đại Tề dừng chân, tấm ván gỗ dưới chân hắn đang rung động lên xuống.
- Làm sao vậy?
Mậu Đạt nhíu mày hỏi.
Tấm ván gỗ có chiều rộng khoảng nửa mét, chỉ đủ cho một người đi qua. Hiện giờ phó đội trưởng dừng lại, những người khác lên không được, cũng không có chỗ đi tiếp.
- Không có việc gì.
Đại Tề quay lại nhìn thoáng qua, hắn chỉ hoài nghi lần này khuân vác hàng hóa quá nặng, sau đó lại quay đầu tiếp tục lên thuyền.
-…
Theo ở phía sau hắn, Tuyết Cơ thở dài một hơi, thiếu chút nữa cô đã bị phát hiện.
Cô lên thuyền, bước chân càng thêm thật cẩn thận, cuối cùng cũng tìm được khoang thuyền chứa hàng hóa để trốn vào.
Tuyết Cơ lặng lẽ thở dài một hơi, đưa mắt đánh giá hoàn cảnh khoang thuyền.
Khoang chứa hàng rất lớn, chiếm cứ một phần ba thân thuyền.
Bách biến ma nữ trốn vào chỗ sâu nhất trong khoang chứa hàng, nơi đó đã chất đầy những thùng gỗ và túi da thú căng phồng, theo tình hình này, chắc không có người chuyên tuần tra nơi này.
Tuyết Cơ dựa vào thùng gỗ, nhìn thấy mọi người còn đang khuân vác hàng hóa bỏ vào nơi chứa hàng, không tiếng động thở dài:
- Cũng không biết phải ở trong này bao lâu nữa?
…………….
Đông đông đông~~~
Tiếng chuông du dương vang lên ở trong thành Huyền Vũ, sau khi vang lên sáu tiếng thì chỉ còn lại âm thanh lượn lờ.