Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1311: Thành Vạn Yêu Đã Không Cò
– Ha ha ha, ta sống sót rồi. Hắn kích động trọn vài phút, sau đó, cái bụng lại tiếp tục kháng nghị, bắt hắn phải nhìn thẳng vào sự thật, nếu hắn còn tiếp tục chậm trễ, chỉ sợ không chết trong thuỷ triều hư quỷ cũng chết vì đói, nghĩ thôi cũng cảm thấy vô cùng uỷ khuất.
Phong Thanh Lan nhìn quanh bốn phía, muốn tìm xem có thứ gì ăn được hay không.
Chẳng qua hắn tìm đủ một vòng, chỉ thấy một mảnh hoang vu, không có cây xanh cũng không có hung thú. Phong Thanh Lan giật giật khóe miệng đầy lông, nhớ tới thành Vạn Yêu.
Hắn đen mặt, nói thầm một câu:
- Quên đi, cứ trở về trước xem sao, có lẽ sẽ tìm được thức ăn.
Hắn phân rõ phương hướng, kéo thân thể mỏi mệt hướng về thành Vạn Yêu.
Dọc theo đường đi, khuôn mặt hắn càng ngày càng đen, thân thể cũng càng thêm suy yếu, nếu còn tiếp tục không có thức ăn, nước uống, hắn cũng chống đỡ không được bao lâu nữa.
Nửa ngày trôi qua, cuối cùng ở cuối tầm mắt, hắn đã nhìn thấy vài toà mỏ muối của thành Vạn Yêu, trong lòng lập tức vui vẻ, nhưng đồng thời cũng trở nên cảnh giác hơn. Hắn lo lắng bị Áo Cách Tư Cách phát hiện, đến lúc đó kiểu gì cũng diễn ra một hồi ác chiến.
- Không biết thành Vạn Yêu thế nào?
Phong Thanh Lan cười lạnh một tiếng, hắn cất bước đi về phía nơi đó. Đúng như câu vọng sơn bào tử mã, tới khi hắn đến bên ngoài thành, đã là chuyện của ba giờ sau.
(Câu này có nghĩa là đã nhìn thấy ngọn núi đó rồi, nhưng muốn tới nơi cần phải đi một quãng đường rất xa.)
Vù vù hô…
- Đáng chết, ta phải ăn.
Phong Thanh Lan thở hổn hển, thân thể hắn đang run rẩy, càng ngày càng trở nên yếu ớt. Hắn giương mắt nhìn về phía thành Vạn Yêu ở cách đó không xa, trong lúc nhất thời sững sờ.
Nơi cuối tầm mắt, tường thành đã sụp đổ toàn bộ, còn có thể nhìn thấy thi thể ở khắp nơi trên mặt đất, có hư quỷ cũng có con người.