Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1310: Ngày Mai Báo Chí Phát Hành Bình Thường, Tập Trung Vào Các Liệt Sĩ
Trong phòng họp, bầu không khí có chút nặng nề, an toàn của cư dân thành phố phần lớn là do thành Phòng Quân liều mạng đổi về. - Y Lệ Y, ngày mai báo chí phát hành bình thường, tập trung vào các thương binh liệt sĩ.
Mục Lương nhìn Y Lệ Y, bình tĩnh nói:
- Nội dung của tờ báo phải để công dân của thành phố hiểu rằng cuộc sống tốt đẹp bây giờ là có người khác đang thay họ gánh vác.
- Ta hiểu.
Y Lệ Y trầm ngâm một hồi rồi gật đầu, nhanh chóng ghi lại mấy lời Mục Lương. Cô cũng tự nhắc mình khi họp xong phải hỏi Cầm Vũ danh sách liệt sĩ.
Mục Lương nhìn Cầm Vũ hỏi:
- Tình hình trong quân doanh thế nào?
- Ngoại trừ số lượng người ít hơn thì không có vấn đề gì khác.
Sắc mặt Cầm Vũ nghiêm túc, rồi dừng lại một lúc rồi tiếp tục nói:
- Chí ít theo ta thấy, không có vấn đề gì.
Mục Lương chậm rãi gật đầu, bình tĩnh nói:
- Ừm, mấy ngày nữa sẽ tuyển binh mới.
- Ta sẽ thu xếp.
Cầm Vũ gật đầu đáp lại.
Cô nhìn Mục Lương, đôi mắt đỏ bừng lóe sáng, hình như có chút do dự không nói nên lời.
Cộc cộc!
Mục Lương gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ôn nhu nói:
- Nói đi.
Cầm Vũ hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi:
- Thành chủ đại nhân, ngươi định thu xếp cho những binh sĩ tàn tật kia như thế nào?
Mục Lương cất giọng trong trẻo:
- Đợi bọn họ dưỡng thương xong, hồi phục năng lực thì đưa vào công xưởng làm việc, người mất năng lực tự lo cho cuộc sống, nếu không còn người thân chăm sóc, thì đưa họ vào viện Phúc Lợi, sẽ có người chăm sóc cho bọn họ.
Trong kế hoạch của anh, sẽ xây dựng một khu Phúc Lợi ở ngoại ô thành phố để chăm sóc những Thành Phòng Quân đã nghỉ hưu vì chấn thương.
Trong lòng Cầm Vũ dâng lên cảm xúc, đồng thời cũng cảm thấy an tâm. Mục Lương đã không từ bỏ các Thành Phòng Quân tàn tật kia, điều này khiến cô rất cảm động.