Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1309: Tiền Trợ Cấ
– Nói thì nói như thế, nhưng sao mà ngủ cho được? Giọng điệu Nguyệt Phi Nhan ảm đạm, nói rồi cô nhìn sang Hi Bối Kỳ. Cô đã bị thiếu nữ Ma Cà Rồng bỏ một khoảng xa, khiến cô gái tóc đỏ rất phiền muộn.
- Nhìn ta làm gì?
Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt vàng, bày vẻ mặt vô tội.
-….Không có gì.
Nguyệt Phi Nhan buồn bực quay đầu đi.
Nguyệt Phi Nhan và Hồ Tiên bước vào, tự nhiên ngồi vào ghế trống ở hai bên ghế chính. Ba Phù bước tới và rót đầy trà nóng cho hai người họ.
Nguyệt Phi Nhan hỏi:
- Mục Lương còn ở trong thư phòng sao?
- Ừm, sắp tới rồi.
Nguyệt Thấm Lan nhìn con gái nói.
Cô chợt nhớ tới chị gái Nguyệt Thấm Di, nếu sau này đến châu lục mới, mới tìm được chị gái mình, cô nên giải thích như thế nào với Nguyệt Phi Nhan?
Mai Sa Khoa và Trịnh An lần lượt đi vào phòng họp, mấy phút sau, Lục Nghiên cũng tới.
- Chào buổi sáng, mọi người.
Lục Nghiên cất giọng trong trẻo chào hỏi, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng họp, nhìn thấy Hải Điệp đã đến từ rất sớm.
- Xin chào.
Mấy cô gái kia cũng lần lượt đáp lại.
Đám người Lục Nghiên ngồi xuống, đặt bút chì và sổ ghi chú trước mặt, yên lặng chờ đợi.
Nguyệt Thấm Lan khẽ nhướng đôi mày thanh mảnh, ánh mắt dừng lại trên người Ba Phù:
- Phi Nhi sao còn chưa tới?
Ba Phù ngoan ngoãn nói:
- Đại nhân Thấm Lan, Tiểu Mật đã đi gọi cô ấy rồi.
- Không đến muộn thì tốt.
Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười trên môi, nhấp một ngụm trà nóng.
- Chắc là không đâu…
Ba Phù đáp lại, giọng điệu không chắc chắn lắm.
Nguyệt Thấm Lan như nhớ ra điều gì đó, liền nhìn về phía mấy tiểu hầu gái:
- Nói đi cũng phải nói lại, lần trước định tuyển một tiểu hầu gái khác vào cung, đã tìm được người thích hợp chưa?
Ba Phù lắc đầu, giải thích:
- Tạm thời vẫn chưa, dạo này bận lắm, không có thời gian để ý đến.