Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1305: Người Là Sắt Cơm Là Thép, Cố Gắng Ăn Thêm Một Chút, Không Thể Lãng Phí Thức Ăn, Ăn No Rồi Lại Đi Hỗ Trợ
Sau bàn công tác, Mục Lương dựa vào ghế dựa ngủ, hàng lông mi dày đậm của anh hoá thành một bóng hình rẻ quạt. - Vẫn còn ngủ?
Hồ Tiên nghiêng người, há mồm ra hiệu.
Ly Nguyệt thăm dò nhìn thoáng qua, sau đó mới nhẹ nhàng đóng cửa thư phòng, không đi vào quấy rầy.
- Đi thôi, chúng ta đi ngâm mình một chút.
Tảng đá trong lòng Ly Nguyệt đã buông xuống, cô nhẹ nhàng nắm tay cô gái tai hồ ly. Hai người từng bước lảo đảo, kéo thân thể mỏi mệt trở về thiên điện.
Nhiều giờ sau, những cô gái lần thứ hai trở lại phòng ăn, từ xa đã ngửi thấy một mùi hương mê người. Trên bàn cơm, bày đầy mỹ thực, đồ ăn nhiều gấp hai lần rưỡi so với bình thường.
- Nhiều món ăn như vậy!
Đôi mắt đẹp của Hổ Tây lòe lòe tỏa sáng, nước miếng trong khóe miệng thiếu chút nữa đã chảy ra.
-Ùng ục ùng ục…
Hi Bối Kỳ cũng không chịu thua kém bắt đầu nuốt nước miếng, cái bụng cô vang lên từng đợt từng đợt âm thang réo gào.
Không chỉ hai cô, đám người Ly Nguyệt, Nguyệt Phi Nhan cũng đói bụng, chỉ là bọn họ không khoa trương như vậy thôi.
- Ny Cát Sa đâu?
Ngôn Băng nhẹ giọng hỏi.
- Cô ấy vẫn còn việc cần xử lý trong Nội thành, nhưng rất nhanh sẽ trở lại.
Nguyệt Thấm Lan đi đến.
Cô mới từ cục quản lý trở về, hư quỷ trong nội thành đã bị dọn dẹp sạch rồi. Cô ngồi xuống, tao nhã hỏi:
- Mục Lương đâu?
- Anh ấy vẫn đang nghỉ ngơi.
Hồ Tiên kiều mỵ nói.
Sau khi những cô gái ngâm nước ấm xong, thân thể đều thoải mái hơn rất nhiều, cảm giác khó chịu dính dấp trên da cũng mất dần.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:
- Mệt mỏi nhiều ngày như vậy, cứ để cho anh ấy ngủ đi.
Đạp đạp đạp..
Bạch Sương đi đến, phía sau cô là tiểu hầu gái mới đi gọi cô tới.