Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1303: Nguy Hiểm Đã Được Giải Trừ
Hơn mười phút sau, chuông Huyền Vũ trên quảng trường vang lên âm thanh du dương. Thùng thùng đông…
Tiếng chuông lâu dài vang dội, ước chừng vang mười lăm lần, đây là tín hiệu nguy hiểm đã được giải trừ.
Bên trong hầm trú ẩn, từ nãy giờ vẫn dựng thẳng cái lỗ tai nghe ngóng tình hình, tinh thần Mễ Nặc lập tức nâng lên, cô chính là người đầu tiên nghe được tiếng chuông. Cô reo lên một tiếng nhảy dựng lên sau đó hưng phấn nói:
- Chuông Huyền Vũ lại vang, mười lăm hồi, nguy hiểm đã được giải trừ.
Xôn xao…
Mễ Á xốc lên rèm lều trại đi ra, trên mặt cô cũng có vẻ vui mừng, cô cũng vừa nghe được tiếng chuông.
- Chị, chúng ta mau đi ra.
Mễ Nặc kích động nói.
Mễ Á lắc đầu, ôn nhu nói:
- Ngươi đi đi, ta muốn dẫn bọn nhỏ quay về viện Mồ Côi.
- …
Mễ Nặc há miệng thở dốc.
- Mau đi đi.
Mễ Á âm thầm cười khổ.
Cô biết suy nghĩ hiện tại của em gái mình, cô bé đang cực kỳ lo lắng cho Mục Lương, nếu nguy hiểm đã được giải trừ, chắc chắn anh ấy cũng quay trở lại rồi.
-Vâng.
Mễ Nặc dùng sức gật đầu, sau đó cô vội vã chạy về phía cửa lớn của hầm trú ẩn.
Bên trong hầm trú ẩn, âm thanh nghiêm túc vang lên, đây là âm thanh đã được thu sẵn từ trước, hiện tại đang được phát ra từ thiết bị truyền thanh.
- Xin mọi người chú ý, thuỷ triều hư quỷ đã qua đi, cửa lớn của hầm trú ẩn sắp mở ra…
- Thật tốt quá, rốt cục cũng có thể ra ngoài.
Trong đám người, Dụ Tử nắm tay Trình Tiếu, khẩn trương và mong đợi.
- Mẹ, cha ở đâu?
Trong lòng bàn tay Trình Tiếu toát mồ hôi, cô bé nghiêng đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của mẹ.
Trình Mâu không ở trong hầm trú ẩn, hắn phải lưu lại trong đội tuần cảnh vệ, hỗ trợ đối phó hư quỷ.
Dụ Tử kìm nén sự lo lắng trong lòng, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu con gái, rồi ôn nhu nói: