Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1296: Hư Quỷ Lẻn Vào Ngoại Thành, Không Lâu Nữa Sẽ Đến Nội Thành
Khặc khặc khặc… Hư quỷ cấp mười một chém móng vuốt về phía Mục Lương.
- Hoá đá.
Mục Lương ngước mắt lên, con ngươi màu đen chuyển thành màu xanh, ngay sau đó con ngươi chia ra làm ba.
Động tác của hư quỷ cấp mười một ngừng lại một chút, các đốt ngón tay nó như bị rỉ sét, động tác trở nên cứng ngắc.
Mục Lương nhân cơ hội ra tay, anh nắm tay lại, tia chớp màu tím nhảy lên từ trong tay, một quyền hung hăng oanh kích lên đầu hư quỷ.
Bùm bùm…
Hư quỷ cấp mười một kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể bay ngược ra ngoài, đầu vỡ ra vài vết thương, nhưng rất mau đã khép lại. Nó phẫn nộ, lập tức há mồm phun ra ngụm khí màu đen oanh kích hướng Mục Lương.
- Vặn Vẹo Trọng Lực.
Mục Lương mở ra năm ngón tay, không gian trước mặt đã xoay chuyển, mạnh mẽ ném ngụm khí màu đen của hư quỷ ra ngoài.
Rầm rầm!
Ngụm khí bị vặn vẹo đã oanh kích lên người những hư quỷ cao cấp khác, giết gần ngàn con hư quỷ.
Khặc khặc khặc…
Hư quỷ cấp mười một càng thêm phẫn nộ, nó vỗ cánh lần thứ hai tới gần Mục Lương.
Anh cũng không lui lại, bên ngoài thân thể anh hiện lên ánh sáng chín màu sắc rực rỡ, cực kỳ giống lân giáp của Kỳ Nhông Chín Màu, vô cùng cứng rắn.
Anh ngạnh kháng vuốt sắc của hư quỷ cấp mười một, thân thể không chịu chút thương tổn nào, ngược lại một quyền này oanh tới người nó, làm cho nó bay ngược ra bên ngoài.
- Tiếp tục.
Mục Lương đánh tới mức vui sướng đầm đìa.
Mỗi ần anh va chạm cùng hư quỷ, đều làm cho biển rộng cuồn cuộn dấy lên từng đợt sóng cao tới trăm mét, lan đến vài chục ngàn con hư quỷ khác. Đại chiến trên không trung làm cho mọi người ở trên tường thành sợ hết hồn, tư thế kia giống như muốn lật tung cả bầu trời.
Sắc mặt Bạch Sương trắng bệch, cô núp sau vách ngăn của tường thành, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình nhỏ bé như vậy.