Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1286: Đừng Có Đứng Thẫn Thờ Ở Đó Nữa, Mau Bắn Đi!
Trong thư phòng, Mục Lương ngồi ở trên long ỷ, thuận tay ôm Nguyệt Thấm Lan vào lòng. Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, nhưng cô vẫn cố gắng nói đến chính sự:
- Mục Lương, ngươi biết chuyện của thành Bắc Hải rồi chứ?
- Ừ, nói cho ta nghe cái nhìn của ngươi đi.
Mục Lương rũ mắt nhìn mái tóc dài màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan, ngửi được một hương thơm nhàn nhạt.
Cô nghiêng người sang một bên, hai tay khoác lên trên bờ vai của Mục Lương, mười ngón vòng qua cổ của anh rồi giao nhau, ưu nhã nói:
- Mục Lương, hơn ba ngàn người mà thôi, thành Huyền Vũ vẫn còn chỗ cho bọn họ sinh sống, hơn nữa đây cũng không tính là chuyện xấu, ngược lại có thể mở rộng thành Huyền Vũ….
Ánh mắt của Mục Lương thoáng qua ý cười, anh nhìn chăm chú vào cô gái ưu nhã, suy nghĩ của cô cũng giống như của mình.
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, giận dỗi nói:
- Mục Lương, ngươi có đang nghe ta nói chuyện không vậy?
- Đương nhiên là có chứ.
Mục Lương cười một tiếng.
Anh siết chặt vòng tay rồi dịu dàng nói::
- Ta và ngươi có cùng suy nghĩ.
Bối Vi Nhân là cao thủ cấp 8, chỉ vẻn vẹn điểm này thôi cũng đủ để cho bọn họ lưu lại rồi.
Huống chi bên trong thành Bắc Hải còn có rất nhiều người thợ thủ công lành nghề biết chế tác khôi giáp, đây là thứ mà thành Huyền Vũ cần.
Trên mặt của Nguyệt Thấm Lan tăng thêm một chút ý cười, ưu nhã nói:
- Vậy ta đi sắp xếp, khi nào bọn họ đến thì sẽ cho ở tạm ở Ngoại Thành trước, chờ thủy triều Hư Quỷ đi qua thì lại dọn đến Vệ Thành.
- Đúng rồi, còn một việc, phải mau chóng chuẩn bị bí dược chữa thương và đồ ăn.
Mục Lương thuận miệng đề ra một câu.
- Ta biết rồi, ngươi yên tâm đi.