Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1284: Chỉ Còn Có Ba Ngàn Người Còn Sống!
-.. … Bối Nhĩ Liên yên lặng một lúc.
Cô đưa tay vỗ nhẹ vào vai của Bối Vi Nhân, trấn an nói:
- Dựa trên thống kê sơ lược thì ít nhất còn có ba ngàn người còn sống!
- Sáu mươi ngàn người, thế mà bây giờ chỉ còn lại ba ngàn người….
Tròng mắt của Bối Vi Nhân co rụt, bờ môi run rẩy không nói nên lời.
Trước mắt cô tối sầm, tinh thần gần như suy sụp, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt.
Bối Nhĩ Liên vội vàng vươn tay đỡ Bối Vi Nhân, động viên:
- Ngươi tỉnh táo lại đi, nhất định phải giữ vững tinh thần, dân chúng của ngươi vẫn còn đang chờ ngươi sắp xếp kia kìa.
- Đúng vậy, ta không thể ngã xuống.
Miệng của Bối Vi Nhân khô khốc, hai mắt của cô đẫm lệ, mờ mịt nhìn Bối Nhĩ Liên.
Cô bắt lấy tay của Tam trưởng lão Ốc Đảo, bất lực hỏi:
- Bây giờ, ta phải làm cái gì đây?
- Nơi này không thể ở lại lâu, ta đề nghị mọi người rời đi càng sớm càng tốt.
Bối Nhĩ Liên nghiêm túc nói.
- Nhưng ta và mọi người nên đi đâu đây?
Ánh mắt của Bối Vi Nhân hội tụ một lần nữa, miễn cưỡng lên tinh thần.
Bối Nhĩ Liên đỡ Bối Vi Nhân đứng vững, thanh thúy nói:
- Đi thành Huyền Vũ.
- Thành Huyền Vũ!
Đôi mắt đẹp của Bối Vi Nhân trợn tròn.
Bối Nhĩ Liên gật đầu nói:
- Đúng vậy, Ốc Đảo muốn đến thành Huyền Vũ, ngươi có thể mang theo người sống sót cùng đi với chúng ta.
- Mục Lương sẽ đồng ý sao?
Trong lòng Bối Vi Nhân khẽ nhúc nhích, trên mặt hiện lên vẻ khao khát.
- Dựa vào sự hiểu biết của ta đối với Mục Lương các hạ, chắc hắn sẽ đáp ứng.
Bối Nhĩ Liên nghiêm túc phân tích.
Bối Vi Nhân nhíu mày lại, suy nghĩ một hồi lâu.
Cô có ấn tượng rất tốt với thành Huyền Vũ, nếu như bản thân không phải thành chủ thành Bắc Hải thì chắc giờ này, cô đã định cư ở thành Huyền Vũ rồi.