Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1261: Cầu Nguyện Cho Mọi Người
Năng lực thức tỉnh của Vưu Phi Nhi là bách độc bất xâm, sức chiến đấu không cao, lên chiến trường sẽ rất nguy hiểm, còn cần người khác phân tâm chiếu cố. - A, vì sao chứ?
Vưu Phi Nhi phồng má không vui.
Mục Lương giơ tay gõ đầu cô gái mơ hồ, cười hỏi:
- Ngươi biết dùng súng ngắm và nỏ quân dụng sao?
- Ta không biết….
Vưu Phi Nhi mếu máo đáp.
Mục Lương từ tốn nói:
- Ngoan, ở lại Trung Ương chờ chúng ta trở về.
- Được thôi, vậy các ngươi nhớ phải chú ý an toàn đó.
Vưu Phi Nhi thở dài, trên mặt tràn đầy đáng tiếc mà vẫy tay nhỏ tạm biệt mọi người.
- Chúng ta đã biết rồi.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Yên tâm đi, có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ đại nhân của ngươi không bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc.
Ngải Lỵ Na che miệng trêu ghẹo.
- Ừ, như vậy là tốt nhất.
Vưu Phi Nhi nhất thời không kịp phản ứng lại, hơn nữa còn nhận đồng gật đầu.
Mọi người bật cười, bầu không khí trở nên thoải mái hơn một chút.
- Có chuyện gì mà mọi người cười vui vẻ như vậy, chẳng lẽ là đang chờ ta sao?
Một giọng nói nhã nhặn vang lên.
Mọi người vội vàng quay đầu nhìn lại, Già Lạc mặc khôi giáp, bên hông mang theo ba thanh kiếm.
Mục Lương hơi nhướng mày, khen ngợi:
- Rất khí phách!
Đôi mắt màu lam của Mễ Nặc trừng lớn, kinh ngạc hỏi:
- Chị Già Lạc, ngươi mặc như vậy là muốn lên chiến trường sao?
- Đương nhiên rồi.
Khóe môi của Già Lạc giương lên.
Cô hất càm, kiêu ngạo nói:
- Chẳng lẽ các ngươi quên rồi sao? Mặc dù ta là linh khí sư cao cấp, nhưng đồng thời cũng là cao thủ sử dụng kiếm cấp 8.
Mọi người vốn dĩ đã quen thuộc Già Lạc với vai trò là linh khí sư cao cấp, chính vì điều này mà mọi người đã quên mất nàng còn một thân phận khác là cao thủ cấp 8.
- Vậy thì mọi người cùng nhau đi giết Hư Quỷ thôi!