Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1260: Sẵn Sàng Chiến Đấu
Thành Phòng Quân liếc hắn một cái, trầm giọng nói: - Đây là vì sự an toàn của các ngươi, nếu đi ra ngoài rồi thì sẽ không thể tiến vào nữa.
- A, không thể tiến vào? Vậy thì chúng ta không đi ra ngoài.
Kha Đa Lạp xấu hổ cười hai tiếng, xoay người bước nhanh rời đi.
- Bọn họ nói thế nào?
Mậu Đạt vội vàng truy hỏi.
Kha Đa Lạp nghiêm túc nói:
- Bọn hắn nói nếu ra ngoài rồi thì không thể đi vào.
- Vậy quên đi, chúng ta còn chưa có mua hàng, hiện tại không thể đi ra ngoài.
Mậu Đạt nhổ một bãi nước miếng.
- Vậy bây giờ chúng ta trở về được rồi chứ?
Kha Đa Lạp nơm nớp hỏi.
- Trở về đi.
Mậu Đạt gật đầu.
Đại Tề đột nhiên hỏi:
- Kha Đa Lạp, tại sao sắc mặt của ngươi càng ngày càng trắng bệch?
- Có thể là bởi vì Hư Quỷ Cảm Nhiễm mà các nàng đã nói.
Hiện tại, mặt của Kha Đa Lạp đã tái mét.
Hắn vén quần áo lên để kiểm tra vết thương, hoa văn hồng đã sâu hơn trước.
Mậu Đạt trầm giọng nói:
- Chịu đựng thêm một chút đi, khi nào chúng ta trở về là có thể trị hết.
- Đành phải như vậy thôi.
Kha Đa Lạp thở dài, buông vạt áo xuống.
Ba người đi về phía Tam Tinh Lâu.
Vù vù vù ~~~
Một cơn gió thổi qua, tầng mây cuồn cuộn trên bầu trời đột nhiên dừng lại mấy giây, thu hút sự chú ý của mọi người.
Ngay sau đó, tầng mây chuyển sang màu đỏ sẫm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ánh trăng màu máu đã xuyên thấu qua tầng mây và hoàn toàn bao phủ khắp mặt đất.
Thế giới biến thành màu máu chỉ trong nháy mắt, phòng ốc, đường đi, tường thành đều là như thế, nơi mà ánh mắt nhìn tới chỉ có một màu đỏ.
Trên tường thành, khuôn mặt của Đại An Ti hiện lên thần sắc nghiêm túc, trước mắt giống như là bị máu đỏ che kín.
Cô nhìn về phía mặt biển giống như là nhìn thấy một biển máu.