Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1246: Bánh Gato
– A a a ~~~ Bạch Sương phát điên, cô nằm ngửa ở trên giường, đôi mắt màu vàng tím thất thần nhìn chằm chằm trần nhà.
- Làm sao bây giờ?
Cô nhẹ giọng lẩm bẩm.
Bọn người Mậu Đạt rất có thể là cơ hội hiếm hoi để cô trở lại vương quốc Hải Đinh.
Cô vô cùng phiền muộn, chẳng lẽ cô phải cúi đầu đi cầu Mậu Đạt, để cho bọn hắn mang cô đi qua Kênh Sương Mù?
- A! Phiền quá đi ~~~
Ánh mắt của Bạch Sương tập trung lần nữa, lăn qua lăn lại trên giường lớn, càng nghĩ càng khó chịu.
- Cha và mẹ nhất định rất lo lắng, ta phải mau trở về mới được!!
Cô thở dài ngao ngán.
Trong lòng của cô vẫn còn giãy giụa, nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của Mậu Đạt thì lại càng thêm phiền muộn.
Nửa giờ sau, Bạch Sương đột nhiên ngồi dậy, cô hít thở sâu vài hơi, dường như đã hạ quyết tâm.
- Không được, ta vẫn không thể nào làm được…..
Cô gái tóc tím lại ngã xuống giường, lấy gối che đầu rồi tiếp tục đấu tranh trong lòng.
Lại qua nửa giờ sau.
Bạch Sương chán nản đẩy cửa phòng ra, thở dài thở ngắn đi về phía thư phòng của Mục Lương.
Cô đã quyết định đi tìm ba người Mậu Đạt để nói chuyện, hi vọng bọn họ có thể mang mình trở về.
Trước cửa thư phòng, Ba Phù quay đầu nhìn chăm chú cô gái tóc tím đi tới.
Cô nhỏ giọng hỏi:
- Tiểu thư Bạch Sương đến tìm thành chủ đại nhân sao?
- Ừ, ngài ấy có ở đây không?
Bạch Sương ủ rũ cúi đầu hỏi.
- Có.
Ba Phù gật đầu.
Cộc cộc cộc ~~~
Cô bé xoay người lại, nhẹ nhàng gõ vang cửa thư phòng, xin chỉ thị:
- Đại nhân, tiểu thư Bạch Sương tới.
- Để cô ta vào đi.
Giọng nói dịu dàng của Mục Lương vang lên.
- Tiểu thư Bạch Sương vào trong đi.
Ba Phù nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng để gái tóc tím đi vào thư phòng.
Bạch Sương điều chỉnh tâm trạng rồi cất bước đi vào thư phòng, Mục Lương đang ngồi ở sau bàn công tác nhìn thẳng vào cô.