Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1242: Bán Kiếm Lời
-… Mậu Đạt vắt tay lên trán, thở dài thật mạnh. Bọn họ sợ nếu còn ngốc ở trong đó thêm chút nữa, sẽ gặp đả kích còn lớn hơn.
- Đáng giận, tiệm quần áo này là hắc điếm sao? Tại sao quần áo trong đó đều đắt như vậy?
Đại Tề mở miệng mắng to.
- Nhưng quần áo nơi đó rất đẹp, sờ chất vải còn cực kỳ mềm mại.
Kha Đạt Lạp ôm lễ phục nói
- Đẹp có ích lợi gì? Chúng ta đâu phải quý tộc, cũng không phải loại người ngày ngày tham gia yến hội.
Đại Tề tức giận nói.
- Đừng làm loạn nữa, lần này chỉ cần chúng ta trở về, khẳng định có thể kiếm được một đống tiền lớn, về sau cũng nên mua vài bộ lễ phục như vậy.
Mậu Đạt trầm giọng nói.
Vì sao bọn họ quyết tâm rời bến? Mạo hiểm ư? Không! Mọi việc đều vì tài phú.
- Đúng nha, chúng ta sắp phát tài rồi.
Đại Tề nhếch miệng cười.
Chỉ cần ghi chép lại đường hàng hải này, bọn họ có thể cuồn cuộn không ngừng kiếm được tài phú.
Dựa vào sự chênh lệch giá hàng hoá giữa hai bên, chỉ trong một chuyến đi, bọn họ có thể kiếm được số tiền khổng lồ mà những người khác có kiếm vài đời cũng không được.
- Đúng vậy, trước tiên phải đi xem ở nơi này thiếu cái gì, rồi lại ngẫm xem bên kia của chúng ta thiếu cái gì.
Mậu Đạt quét qua những cửa hàng chung quanh.
- Lễ phục thì không cần, chúng quá quý giá, hơn nữa mang về cũng không nhất định sẽ có người mua.
Đại Tề chửi bậy.
Đẹp là đẹp, nhưng đắt quá, nếu mua về bọn họ không kiếm được là bao.
- Đội trưởng, hiện tại còn quá sớm để nghĩ tới chuyện này.
Kha Đa Lạp nhắc nhở:
- Cái người xuyên qua kênh Sương Mù kia, sợ rằng đã tiết lộ không ít bí mật về tình huống đại lục chúng ta.
- Đúng vậy, nếu người bên này biết bên kia chúng ta thiếu cái gì, khẳng định sẽ tăng giá.