Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1239: Ngươi Ghé Vào Góc Tường Nghe Lén À?
Sáng sớm, những giọt nước từ trên tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh rơi xuống. Mưa suốt một đêm cuối cùng cũng ngừng lại. Trong Cung Điện Lưu Ly trên cây Trà Thụ Sinh Mệnh, sâu bên trong phòng ngủ gắn liền với thư phòng của Mục Lương.
Ngáp ngáp…
Hồ Tiên ngáp một tiếng, mở ra con ngươi màu đỏ hồng.
Cô nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Mục Lương, nhịn không được tiến lại gần.
- Tỉnh rồi ư?
Mục Lương không hề có chút dấu hiệu nào đã mở hai mắt.
- A!
Hồ Tiên bị dọa cho nhảy dựng lên, thân thể theo bản năng trốn về phía sau. Anh cong lên khóe môi, đưa tay ôm lấy thắt lưng cô gái tai hồ ly.
- Ngươi còn muốn nữa sao?
Hồ Tiên hô hấp nhanh hơn, con ngươi màu đỏ hồng lóe ra mị ý. Con ngươi màu đen của Mục Lương sâu lắng lại, anh không nói gì, nhưng sự im lặng này lại phát ra âm thanh kỳ quái.
…Rút gọn miêu tả khoảng hơn một tiếng…
Bên ngoài thư phòng, Vệ Ấu Lan đỏ mặt, không dám gõ cửa.
- Mục Lương vẫn chưa tỉnh sao?
Nguyệt Thấm Lan tao nhã ung dung tiến đến.
- Đại nhân Hồ Tiên đang ở trong đó!
Vệ Ấu Lan hơi giải thích.
- …
Động tác đẩy cửa của Nguyệt Thấm Lan ngừng lại một chút, cô hơi nghiến răng một cái, rồi mới xoay người tao nhã rời đi.
Gần một giờ sau, Mục Lương và Hồ Tiên lần lượt đi vào phòng ăn.
- Đại nhân, chào buổi sáng.
Đám người Ngải Lỵ Na và Hi Bối Kỳ phất tay chào hỏi.
- Chào buổi sáng.
Mục Lương ôn nhu lên tiếng.
Anh ngồi ở ghế chủ vị, trước mặt đã có một chén cháo gạo trắng, không loãng không đặc, cực kỳ vừa vặn.
Mễ Nặc đưa tay xoa trán anh, quan tâm hỏi:
- Mục Lương, sao hôm nay ngươi dậy muộn vậy? Là thân thể không thoải mái ư?
- Ta không sao.
Mục Lương mỉm cười, bưng chén cháo trước mặt lên uống một ngụm.