Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1218: Mồi Dụ Thú
Nhưng Lỵ Lỵ chợt nhớ tới Viện Mồ Côi và Ốc Đảo, điều này khiến cô vô cùng phiền muộn. - Nếu như ta làm việc ở Tòa Án, không biết Đại trưởng lão có lột da ta hay không đây?
Lỵ Lỵ thở dài thườn thượt.
Mặc dù bây giờ cô ở thành Huyền Vũ, nhưng rốt cuộc vẫn là người của Ốc Đảo.
Hơn nữa nếu cô làm việc trong Tòa Án, vậy thì ai sẽ chăm sóc bọn nhỏ trong Viện Mồ Côi, một mình Mễ Á sẽ không thể nào lo liệu hết mọi việc được.
- Suy nghĩ thêm một chút nữa vậy.
Lỵ Lỵ quay đầu nhìn Tòa Án một lúc, sau đó xoay người rời đi.
……….
Ào ào ào ~~~
Trên đại dương mênh mông vô bờ, ba chiếc thuyền lớn chụm lại thành hình chữ nhân (人).
Trên con thuyền chính, Kha Đa Lạp xoa mồ hôi trên trán, bực bội lè lưỡi nói:
- Đội trưởng, trời quá nóng, lại còn không có ánh sáng mặt trời.
- Ngươi nói ít vài câu thì sẽ không thấy nóng nữa.
Mậu Đạt bàn ngồi ở mũi thuyền, hai mắt nhắm lại và bình thản nói.
- Như vậy cũng vô dụng thôi.
Kha Đa Lạp bĩu môi, dựa vào cột buồm nghỉ ngơi.
- Vùng biển nơi này rất kỳ quái, rõ ràng lúc này không phải là ngày nắng nóng.
Đại Tề đi xuống đài quan sát, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi, toàn thân mồ hôi nhễ nhại.
Kha Đa Lạp khó hiểu hỏi:
- Đúng vậy! Nơi này quá kỳ quái, chúng ta rời khỏi kênh Sương Mù đã sáu ngày rồi, vì sao đến bây giờ vẫn chưa nhìn thấy một hòn đảo nào cả?
- Chuyện này đúng là rất khó hiểu, nhưng trước mắt chúng ta không còn cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục đi tới trước.
Mậu Đạt thở dài.
Hắn mở mắt ra, phát hiện căn bản không thể tĩnh tâm nổi, hắn không cách nào bỏ qua cơn nắng nóng này.
Trên biển có gió, nhưng lại là gió nóng, điều này khiến cho mọi người trên thuyền đều muốn phát điên.
- Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa thì chúng ta sẽ bị say nắng.