Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1205: Rời Khỏi Kênh Sương Mù
– Đội trưởng, nghĩ cách đi, đừng chỉ thở dài. Kha Đa Lạp mắt lộ tuyệt vọng nói.
- Ta không có cách nào.
Mậu Đạt cũng không còn sức lực giơ tay lên, nằm thẳng trên boong thuyền, hai tròng mắt trống rỗng nhìn về phía sương mù vô tận.
Đại Tề khàn khàn tiếng nói:
- Đội trưởng, đừng đánh mất hy vọng, chúng ta sẽ ra khỏi đây thôi!
- Mấy ngày trước ta cũng nghĩ như vậy, hiện tại khác rồi.
Mậu Đạt thở ra một hơi, chậm rãi nhắm lại hai mắt.
Sau khi bọn họ tiến vào kênh Sương Mù, đã trôi theo dòng chảy sáu ngày, trong thời gian này hoàn toàn không có cảm giác phương hướng, cũng không gặp phải nguy hiểm khác.
- Đội trưởng, đừng buông tha, chúng ta sẽ ra ngoài.
Kha Đa Lạp nhắc một câu, từ trên boong thuyền ngồi dậy, lảo đảo đi tới chỗ Mậu Đạt.
Mậu Đạt hé mắt, thở dài nói:
- Từ hôm nay trở đi, ngươi là đội trường rồi, ngươi nghĩ cách dẫn chúng ta ra ngoài.
- Đội trưởng, lúc này là lúc nào rồi, ngươi còn nói đùa.
Kha Đa Lạp nức nở nói.
Khóe mắt Đại Tề giật một cái, tức giận nói:
- Một đại nam nhân, khóc sướt mướt ra thể thống gì?
Kha Đa Lạp hít sâu một hơi, hút hút mũi, ủy khuất nói:
- Ta không muốn chết ở chỗ này, lại còn là chết đói?
- Vậy ngươi xuống bắt cá đi.
Đại Tề chỉ hướng kênh sương mù.
- Ta…. Ta không đi.
Kha Đa Lạp nghiêm mặt, lại ngồi trở lại trên boong thuyền. Không biết rõ kênh Sương Mù, mà tùy tiện xuống nước, sợ là chết như thế nào cũng không biết.
Cô lỗ cô lỗ…
Cái bụng của Mậu Đạt kêu to lên tiếng, hắn phiền não mở hai mắt ra, ôm bụng nghiêng người sang.
- Đội trưởng, ăn một chút gì đi.
Đại Tề xé thịt khô trong tay thành hai nửa, ném một nửa cho Mậu Đạt. Mậu Đạt giơ tay lên, đón thịt khô đội phó ném tới.
Hắn ngồi dậy, nhìn thịt khô ngâm nước, trên mặt lộ ra biểu tình ghét bỏ.
- Đội trưởng, nhịn một chút, dù sao cũng hơn chết đói.