Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1192: Vì Tuyển Thêm Người Mà Không Từ Thủ Đoạ
Trong mắt Hồ Tiên hiện lên một tia giảo hoạt, cô nhẹ giọng hỏi: - Ba vị, có nóng không?
- Không không không nóng.
Ba anh em Lệ Ngoã Cương theo phản xạ có điều kiện lắc đầu, nhưng trong lòng bọn họ đang oán thầm không thôi.
Hồ Tiên tựa người lên đệm ngồi ở thùng xe, ra vẻ kinh ngạc hỏi:
- Vậy tại sao trán các vị lại toát mồ hôi?
- Có thể… Là hơi nóng một chút…
Lệ Ngõa Cương lúng túng nói.
- Đúng đúng, là nóng.
Lệ Ngõa Khương cười gượng gật đầu.
Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe sáng, bình tĩnh nói:
- Vậy ta giúp các ngươi hạ nhiệt độ nhé.
Anh vung tay lên, khí tức hàn băng khuếch tán ra ngoài, bao phủ ba anh em Lệ Ngoã Cương.
- Lạnh quá!
Thân thể ba anh em Lệ Ngoã Cương run lên, lạnh như vừa chui vào hầm băng vậy, khiến cho răng bọn họ run lên va đập vào nhau.
- Các hạ… Chúng ta không nóng!
Lệ Ngõa Cương dùng giọng run rẩy nói.
- Còn hai tiếng đồng hồ nữa mới tới Khu Trung Ương, các ngươi vẫn tiếp tục mát mẻ đi.
Mục Lương xấu xa nói.
-…
Ba anh em Lệ Ngoã Cương im lặng, mấy người bọn họ đành phải tiến sát lại gần nhau, cố gắng sưởi ấm.
Khóe môi Ly Nguyệt khẽ cong lên, thân thể Mục Lương tản ra hơi ấm, cho nên cô không thấy lạnh.
Hơn hai giờ sau, xe ngựa đi qua nội thành, lập tức xuyên qua cổng lớn khu Trung Ương, lại dọc theo sườn núi lên thẳng tầng tám.
- Đại nhân, đã tới rồi.
Vệ Ấu Lan mở cửa thùng xe, một cỗ khí lạnh khuếch tán ra ngoài. Mục Lương và đám người Hồ Tiên bước xuống thùng xe.
- Thành chủ đại nhân đã trở lại.
Tiểu Mật kích động chạy ra cung điện nghênh đón.
Mục Lương thuận miệng dặn dò một câu:
- Mời ba vị các hạ tới phòng tiếp khách, mang lên trà nóng và điểm tâm.
- Vâng.
Tiểu Mật ngoan ngoãn lên tiếng.