Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1191: Chiêu Mộ Người Mới
Ly Nguyệt đi tới bên cạnh Mục Lương, nhón chân ghé sát vào lỗ tai anh, nhỏ giọng nói: - Mục Lương, dưới đáy khe nứt hình như có một gốc cây màu đỏ.
- Gốc cây màu đỏ?
Mục Lương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lại cúi đầu nhìn xuống dưới đáy vết nứt.
Mục Lương tìm kiếm một vòng mới thấy được một gốc cây màu đỏ cao hơn hai mươi centimet ở rìa vết nứt, trông dáng vẻ giống như mầm đậu hà lan.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, anh có thể cảm nhận được gốc cây màu đỏ kia không đơn giản.
Anh giơ tay xua tan nguyên tố ánh sáng, để cho vết nứt chìm vào bóng tối một lần nữa.
Ngón tay của Mục Lương khẽ giật, bùn đất dưới kẽ hở chậm rãi chuyển động, tách gốc cây màu đỏ và di chuyển nó về phía mặt đất trong bóng đêm.
- Không còn chuyện gì nữa, chúng ta trở về đi.
Mục Lương bình thản nói.
- Vậy thì trở về thôi.
Ly Nguyệt gật đầu.
Ba anh em Lệ Ngõa Cương nghe vậy thở phào một hơi, sắc mặt bọn họ cũng khá hơn nhiều, trong lòng vui vẻ đưa tiễn Mục Lương.
- Đúng rồi, ta muốn tuyển một nhóm người ở cốc Táng, được không?
Mục Lương dừng bước, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lệ Ngõa Cương
- Tuyển người sao?
Lệ Ngõa Cương sửng sốt một chút.
- Đúng vậy, tuyển một nhóm công nhân, đãi ngộ không ít.
Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.
- Cái này…. Ta nghĩ là bọn họ sẽ không muốn rời khỏi đây…..
Lệ Ngõa Cương cắn răng từ chối.
Mục Lương bình thản lên tiếng:
- Chỉ cần các hạ đáp ứng ta, ngươi sẽ không ngăn cản nếu như bọn họ muốn đến công tác ở thành Huyền Vũ là được rồi.
Trong lòng Lệ Ngõa Cương nghẹn khuất vô cùng, hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là không muốn đắc tội Mục Lương, chỉ có thể nghiêm mặt gật đầu.
Hắn trầm giọng nói:
- Ta sẽ không ngăn cản.
- Đại ca!?
Lệ Ngõa Khương và Lệ Ngõa Chương đồng thời mở to mắt.