Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1190: Tham Quan Một Vòng Cốc Táng
Lệ Ngõa Cương co giật khóe miệng, trả lời bằng giọng điệu khô khốc: - Toàn bộ đảo chỉ có khu vực trung tâm là bằng phẳng, cho nên tất cả chỉ có thể ở tại đó.
- Vậy nếu như có mưa to, nhấn chìm thung lũng thì làm sao bây giờ?
Mục Lương hơi nhướng mày.
Lệ Ngõa Cương do dự một chút, cuối cùng vẫn thành thật trả lời:
- Có một vực sâu ở trung tâm cốc Táng, cho dù trời có mưa thì nước cũng sẽ đổ xuống vực sâu ra bên ngoài.
- Vực sâu?
Đôi mắt màu đen của Mục Lương thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Anh nhớ tới vực sâu dưới cốc Phi Long và đảo Người Cá, chẳng lẽ cốc Táng cũng giống như vậy?
Mục Lương giả vờ thản nhiên hỏi:
- Thế các ngươi có từng xuống dưới xem xét vực sâu kia không?
- Chúng ta xuống rồi, đó chỉ là một khe nứt thông thường mà thôi.
Lệ Ngõa Cương nhàn nhạt đáp.
- Thú vị đấy.
Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, anh muốn đi xuống vực sâu nhìn một chút.
- Các vị có phiền không nếu chúng ta đi dạo quanh đảo?
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.
- Bọn họ cũng tới thăm thành Huyền Vũ của chúng ta rồi, làm sao để ý chuyện nhỏ nhặt này chứ, ta nói đúng không?
Hồ Tiên liếc nhìn ba anh em Lệ Ngõa Cương.
-… Không phiền.
Đường gân trên trán Lệ Ngõa Cương nhảy lên, trên mặt cố nặn ra một nụ cười cứng đờ.
Lưng của Lệ Ngõa Cương đổ mồ hôi ròng ròng, bọn họ có thể nói là phiền sao?
- Vậy là tốt rồi.
Mục Lương nhàn nhạt gật đầu, cất bước dọc theo đường núi đi xuống thung lũng.
Ba anh em Lệ Ngõa Cương liếc nhau, nghẹn khuất lại không thể làm gì, chỉ có thể nhanh chóng đi theo.
Mục Lương và những người khác đi phía trước, hộ vệ Trung Ương đứng canh ở hai bên.
Đường núi rất dốc, chỉ có thể đạp lên từng tảng đá để đi xuống bên dưới.
Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cát và đá dưới chân hắn dâng lên cuồn cuộn, xếp thành từng đoạn bậc thang kéo dài và uốn lượn đến thung lũng.