Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1182: Dời Đảo Hải Điệ
– Tốt lắm, ngươi chú ý nghỉ ngơi đi, ta tới đảo Hải Điệp nhìn. Mục Lương đưa tay xoa xoa đầu cô gái mơ hồ.
- Mục Lương!
Vưu Phi Nhi khẽ rung hàng lông mi mảnh mai, theo bản năng gọi anh lại.
- Hử?
Mục Lương nghi hoặc nhìn cô gái mơ hồ.
- Không, không có việc gì, ngươi nhanh đi đi.
Vưu Phi Nhi nhăn nhó nói.
Mục Lương cong lên khóe môi. Anh cúi đầu tới gần cô gái mơ hồ, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần.
Đôi tay nhỏ bé của Vưu Phi Nhi rất nhanh nắm chặt lại, hàng mi mảnh mai run rẩy run rẩy khi cô cảm nhận được hô hấp của anh.
Ngay sau đó, trên trán có một mảnh ướt át.
Cô sững sờ, thân thể giống như bị đóng băng, thật lâu không nhúc nhích được. Đôi mắt đẹp màu vàng trở nên trống rỗng. Chờ tới khi cô phục hồi tinh thần lại, Mục Lương đã sớm không còn ở trong Sở Nghiên Cứu.
- Mục Lương vừa hôn ta sao?
Vưu Phi Nhi cong môi, khuôn mặt xinh đẹp lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được phiếm hồng. Cô lẩm bẩm:
- Trời đất, đây sự thật sao?
Cô gái mơ hồ nắm lấy lọn tóc đuôi ngựa của mình, đi vòng quanh Sở Nghiên Cứu vài vòng, miệng lẩm bẩm.
Vưu Phi Nhi cứ đi đi lại lại như vậy, cuối cùng đưa tay sờ lên trán, khuôn mặt xinh đẹp càng trở nên đỏ ửng.
- Đại nhân cũng thích ta? Chắc là cũng thích ta rồi?
Cô nhìn chằm chằm vào cửa lớn của Sở Nghiên Cứu, tự hỏi tự đáp.
- Ta muốn ngất đi rồi…
Cô bụm mặt, lần này cũng đủ cô hưng phấn tới vài ngày.
……..
Trên đảo Hải Điệp, đám người Hồng Sa đã thu thập hết thứ tốt, đựng đầy mấy chục cái túi da thú
- Có quên cái gì không?
Hải Điệp cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi.
Hồng Sa nghiêm mặt nói:
- Không có, ngoại trừ những gia cụ làm bằng đá ra, những thứ khác đều mang đi hết rồi.
Hải Điệp từ tốn gật đầu, ngước mắt nói: