Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1180: Ta Không Đi, Vì Sao Phải Rời Đi?
Răng rắc… Tay Mục Lương dùng sức, tiếp theo bẻ ra một khối đá ngầm kích thước chừng nửa mét, sau đó thu vào trong không gian tùy thân. Anh chuẩn bị mang nó đi cho Vưu Phi Nhi nhìn, nếu là thứ tốt, vậy chắc chắn phải di chuyển đảo Hải Điệp lên trên thành Huyền Vũ.
……..
- Đại nhân Hải Điệp đã trở lại!
Từ trên không trung, Hồng Sa đã thấy được Hải Điệp đang đi tới.
Cô vội vàng dang ra một bàn tay, dùng sức vỗ vào móng vuốt của thủ vệ trưởng, hô:
- Mau thả ta xuống!
- Đã biết.
Trong lòng thủ vệ trưởng sầu não, hắn vỗ cánh rơi dần xuống mặt đất.
Cô gái tóc hồng buông tay ra, hai chân chạm đất, thân thể nửa ngồi. Sau khi tan hết lực quán tính, cô lập tức đứng lên vội vã chạy tới rìa đảo.
Đạp đạp đạp…
- Đảo chủ đại nhân!
Hồng Sa chụm hai tay làm loa hưng phấn hô.
Hải Điệp phất phất tay, ngữ khí thoải mái nói:
- Ta đã trở về.
- Đảo chủ!
Thủ vệ trưởng biến trở về hình người, cung kính hành lễ với Hải Điệp.
- Đại nhân, ta còn tưởng ngươi đã xảy ra chuyện, lo lắng muốn chết rồi.
Hai mắt Hồng Sa phiếm hồng.
Thủ vệ trưởng co giật khóe miệng. Nhìn bộ dáng khóc lóc của cô gái tóc hồng bây giờ so với bộ dáng hung hãn bình thường, người không biết còn tưởng đây là hai người khác nhau.
Hải Điệp nâng thủ gõ vào đầu cô gái tóc hồng, tức giận nói:
- Ta đi tham gia hội nghị Thánh Địa, có thể xảy ra chuyện gì chứ?
- Ta chỉ suy đoán thôi mà.
Hồng Sa phồng hai má, nâng tay lên lau đi lệ trên khóe mắt. Hải Điệp liếc mắt đầy xem thường. Đi vài tháng như vậy nhưng tật xấu thích diễn trò của cô gái tóc hồng vẫn chẳng thay đổi chút nào.
- Đảo chủ!
- Thật tốt quá, đảo chủ đã trở lại.
- …
Trên đảo, những người vẫn tránh trong nhà đá, lúc này mới lục tục đi ra chào hỏi Hải Điệp.