Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1166: Được, Ước Hẹn Như Vậy
Cô chợt khựng lại một giây, bổ sung một câu: - À, nhưng chỗ chúng ta không có loài cây nào to như vậy đâu.
Cô gái tóc tím vừa nói vừa chỉ vào Trà Thụ Sinh Mệnh.
- Tất cả vương quốc đều có nhiều cây xanh như vậy sao?
Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.
- Không phải, những nơi như vương quốc Sa Chi, vương quốc Băng Sương rất ít cây xanh, bởi vì hoàn cảnh ở đó rất khắc nghiệt.
Bạch Sương suy nghĩ một chút rồi trả lời.
- Nước thì sao? Cũng có rất nhiều à?
Trong lòng Hồ Tiên dần dần có đáp án, nhưng cô vẫn hỏi ra vấn đề mà mình quan tâm.
- Nước? Không phải khắp nơi đều có sao?
Bạch Sương nghiêng đầu nghi ngờ hỏi ngược lại một câu.
Hồ Tiên yên lặng, xác định nơi mà cô gái tóc tím nói không phải là đại lục mà mình sinh sống.
Phải biết rằng, thực vật ở mảnh đại lục này cực kỳ thưa thớt, ngoại trừ một vài nơi hiếm hoi thì những địa phương khác căn bản không thể trồng sống cây xanh.
Chớ đừng nhắc tới tài nguyên nước, ngoại trừ thành Huyền Vũ thì nước ở những thành lớn khác là tài nguyên rất khan hiếm.
Cô không khỏi cảm khái, ở thành Huyền Vũ lâu rồi khiến cô suýt nữa quên mất hoàn cảnh chỉnh thể ở đại lục ác liệt tới cỡ nào.
- Một mảnh đại lục mới sao….?
Khóe môi của Mục Lương giương lên, nói suy đoán trong lòng.
- Giống như những gì mà ta nghĩ.
Hồ Tiên cười khổ một tiếng, trong lòng có chút phiền muộn.
Đều là đại lục, nơi cô sống lại thiếu nước thiếu cây xanh, thế mà đại lục nơi cô gái tóc tím cuộc sống lại không thiếu thứ gì.
- Nhưng như thế rất thú vị, ngươi không cảm thấy vậy sao?
Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, bàn tay to nắm chặt đôi tay của cô gái đuôi hồ ly.
- Ngươi muốn đi tìm các vương quốc mà cô ấy nhắc đến?
Hồ Tiên lập tức đã đoán ra dự định của Mục Lương.