Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1145: Cung Điện Mới
– Chúng ta phải ở trên cây sao? Mễ Nặc trừng lớn con ngươi xanh nước biển.
Những người khác cũng ngạc nhiên, bọn họ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên tán cây khổng lồ của Trà Thụ Sinh Mệnh.
- Lần này thực sự phải ở trên trời sao…?
Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nỉ non.
- Sẽ không ở trên cao như vậy đâu.
Mục Lương buồn cười nói.
Nếu muốn lên tán cây ở, vậy trong phòng phải có thiết bị đốt lửa sưởi ấm nha, nếu không người sẽ lạnh tới mức đông cứng.
- Vậy ở đâu bây giờ?
Nguyệt Phi Nhan khó hiểu hỏi.
- Đợi rồi sẽ biết.
Dường như Mục Lương có phát hiện gì đó, anh lập tức ngẩng đầu lên.
Y nha… Trên tán cây truyền đến thanh âm quen thuộc, một ánh sáng xanh chợt lóe, Tinh Linh Sinh Mệnh xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.
Lúc này, Tiểu Tinh Linh đã lớn bằng một đứa trẻ bốn năm tuổi, sau lưng có bốn đôi bạc mỏng như cánh ve.
- Quao, Linh Nhi lại lớn hơn rồi.
Mễ Nặc kinh ngạc nói.
- Y nha…!
Tiểu Tinh Linh lộ ra vẻ mặt tươi cười, cô nhào vào trong lòng Mục Lương.
- Nặng hơn không ít nha!
Mục Lương khẽ mỉm cười, anh đưa tay ôm lấy Tinh Linh Sinh Mệnh.
- Không có.
Cô bé phồng hai má.
- Con có thể nói chuyện ư?
Mục Lương nhướng mày, anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
- Một chút.
Linh Nhi vươn đôi tay nhỏ bé khoa tay múa chân một chút. Cô bé nói trong tiếng thút thít:
- Ta đang học.
- Giống như chỉ biết nói vài từ đơn giản.
Hồ Tiên kiều mỵ nói.
Mục Lương đưa tay chọc chọc khuôn mặt của cô bé, khen ngợi:
- Con rất thông minh, đã học được nhiều chữ như vậy.
- Y nha…
Tinh Linh Sinh Mệnh cười lộ ra hai má lúm đồng tiền, lại thêm một vài chiếc răng xinh xắn trong miệng.
- Đến giúp ta một việc đi.
Mục Lương buông tay ra, để cho Linh Nhi tự bay.