Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1118: Vặn Vẹo Trọng Lực!
Mục Lương rơi xuống khu vực Trung Ương, xuyên qua bức tường lưu ly và Trà Thụ Tinh Thần, trở lại quảng trường trước cung điện. - Mục Lương!!
Mễ Nặc chờ đợi hồi lâu lập tức lên tinh thần, hào hứng chạy tới nghênh đón.
Cô gái tai thỏ lôi kéo ống tay áo của anh, vây quanh hắn hai vòng, khẩn trương kiểm tra.
- Khiến ngươi lo lắng rồi.
Mục Lương đưa tay xoa đầu Mễ Nặc, trấn an nói:
- Ta không sao đâu.
- Ngươi như vậy thật sự không có việc gì sao?
Tròng mắt màu lam của Mễ Nặc ửng đỏ, cô nhìn thấy toàn thân Mục Lương tràn đầy vết máu, nước mắt rơi xuống lã chã.
- Đừng khóc, đây chỉ là máu dính trên quần áo thôi, cơ thể của ta không sao cả.
Mục Lương vội vàng giải thích, vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô gái tai thỏ.
- Ngươi gạt ta có phải không?
Mễ Nặc cắn môi dưới.
- Nếu không thì ta cởi cho ngươi xem một chút?
Mục Lương nhướng mày, nói xong lập tức muốn cởi thắt lưng.
Gương mặt xinh đẹp Mễ Nặc đỏ bừng, nàng vội vàng khoát tay nói:
- Không cần không cần, ta tin tưởng ngươi.
- Ngươi đi thay quần áo trước đi.
Hồ Tiên yêu kiều đi tới.
Phía sau cô là nhóm tiểu hầu gái và bọn người Khải Na.
Mục Lương gật đầu một cái, ôn hòa hỏi:
- Thấm Lan đâu rồi?
- Cô ấy đi Ngoại Thành trấn an dân chúng rồi.
Hồ Tiên quyến rũ giải thích.
- Ừ, vẫn là cô ấy suy nghĩ chu đáo.
Mục Lương chậm rãi gật đầu.
Mễ Nặc giơ tay lau khóe mắt, hồn nhiên hỏi:
- Mục Lương, thành Huyền Vũ vẫn còn chấn động, Tiểu Huyền Vũ còn chưa tiến hóa xong sao?
- Ừ, chắc phải tới hừng đông mới có thể kết thúc.
Mục Lương gật đầu nói.
Hống hống hống ~~~
Anh quay đầu lại, bên tai thường xuyên vang lên tiếng gào thét của Rùa Đen.
- A, lần này phải lâu tới như vậy sao!?
Miệng nhỏ của Mễ Nặc khẽ nhếch.
- Nó sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?