Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1114: Có Duyên Sẽ Gặp Lại
Ầm vang! Tiểu Huyền Vũ như nghe thấy mệnh lệnh của anh, nó thay đổi thân thể, đầu nó bắt đầu chui vào Vùng Nước Mặn mênh mông vô bờ. Nó khuấy động chân trước, một cước đạp vào mặt biển.
Rầm rầm…
Nước biển kịch liệt cuộn trào, tạo nên tầng tầng gợn sóng.
Động tác của nó vẫn không ngừng lại, một chân khác cũng rảo bước tiến vào Vùng Nước Mặn.
Ầm vang… Nước biển cuộn trào, vỗ lên thân thể của Tiểu Huyền Vũ.
Nó tiếp tục khuấy động chân trước, chậm rãi di động vào vùng nước sâu hơn.
Nó càng ngày càng tiến sâu vào, nước biển cuộn trào cũng càng ngày càng kịch liệt. Sau đó không lâu, thân thể của nó hoàn toàn bước vào Vùng Nước Mặn.
Trên Sơn Hải Quan, đám người Nguyệt Thấm Lan khẩn trương lên, nước biển rất nhanh đã tới gần Thiên Môn Lâu. May mà địa phương Tiểu Huyền Vũ xuống nước mới chỉ là vùng ven biển.
Khi nó đứng thẳng, bốn chân nó có thể chạm đáy biển, nước biển cách Thiên Môn Lâu còn khoảng mười mét.
Rầm rầm… Lấy Tiểu Huyền Vũ làm trung tâm, nước biển cuồn cuộn hướng ra phía ngoài, hình thành sóng thần cao mấy chục mét, khuếch tán đi ra ngoài.
Tốc độ di động cua sóng thần rất nhanh, càng ngày càng lớn hơn.
Chờ tới khi sóng thần đến gần thành Bắc Hải, độ cao của nó đã vượt qua trăm mét. Sắc mặt Bố Vi Nhân tái nhợt, cô máy móc quay đầu nhìn về phía Mục Lương.
- Quả nhiên, ta không đoán sai.
Khóe môi Mục Lương cong lên.
Thân thể anh bay lên trời, sau đó nghênh đón trực diện cơn sóng thần.
Hai tròng mắt của anh lóe ra tia sáng, nguyên tố nước cuồn cuộn bên tay trái, còn nguyên tố băng ngưng tụ trên tay phải.
- Dừng lại đi.
Anh trầm giọng quát.
Mục Lương toàn lực khống chế sóng thần đang gào thét lao tới, làm cho nước biển ngừng tiến về phía trước, nguyên tố băng cũng tác động làm đông lại nước biển, khiến cho bờ biển gần thành Bắc Hải biến thành thế giới hàn băng.