Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1111: Còn Thân Nhân Ở Trên Đời Thật Tốt
– Thu phục! Già Lạc thu tay lại đứng yên, tinh hạch hung thú trong thân thể người đàn ông tóc bạc đã bị lấy ra.
Cô tập trung tinh thần đánh người đàn ông tóc bạc, chờ mong hắn có thể tự mình tỉnh lại, để chứng minh phương pháp của cô không hề sai lầm.
- Y nha?
Tinh Linh Tinh Thần ghé lên đầu Mục Lương, chơi đùa với những lọn tóc của anh. Tiểu Tinh Linh cất tiếng hỏi xem anh có muốn xử lý những chiếc lá cây kia không.
- Không cần, chờ một chút nữa xem.
Mục Lương nâng tay lên vỗ đầu Linh Nhi.
Khải Na tò mò nhìn, tim cô đập thật nhanh, bởi vì sắp được nhìn thấy con gái mình nên cô hơi khẩn trương một chút.
- Khụ khụ!
Một tiếng ho khan yếu ớt vang lên. Trên bàn làm việc, người đàn ông tóc bạc đang ho khan, ngay sau đó, hắn lập tức mở đôi mắt của mình.
- Tỉnh rồi!
Đôi mắt đẹp của Già Lạc tỏa ánh sáng.
Người đàn ông tóc bạc đã thức tỉnh, đồng nghĩa với phương pháp của cô là đúng.
- Nơi này là đâu?
Lôi Đức Lợi Sâm lộ ra vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía đám người Mục Lương.
Già Lạc tao nhã nói:
- Nơi này là thành Huyền Vũ.
- Thành Huyền Vũ là nơi nào?
Lôi Đức Lợi Sâm nhíu mày, ánh mắt hắn trở nên cảnh giác.
- Ngươi còn nhớ rõ mình là ai không?
Già Lạc hỏi.
Lôi Đức Lợi Sâm ngạo nghễ nói:
- Đương nhiên nhớ rõ, ta là Lôi Đức Lợi Sâm, một thương nhân hành hoang.
- Vậy ngươi còn nhớ rõ chuyện trước khi ngươi hôn mê không?
Già Lạc tiếp tục hỏi.
- Trước khi ta hôn mê…
Lôi Đức Lợi Sâm sửng sốt, đột nhiên hắn cảm thấy đầu đau nhức, dường như hắn đang nhớ lại chuyện gì đó.
Hắn đứt quãng nói:
- Ta, ta đến thành Tương Lai, đi tới… Đi tới đã bị người ta đánh hôn mê, chuyện sau đó ta không còn nhớ nữa …
Ngày đó, hắn phải tới Thành Tương Lai giao dịch, muốn mang tài liệu hung thú do bộ lạc mình thu được bán ra ngoài, không nghĩ tới bị người đánh cắp.