Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1110: Sớm Muộn Gì Cô Bé Cũng Phải Biết Đến Thôi
– Xem ra trí nhớ trước kia của ngươi đã được khôi phục. Già Lạc hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Mục Lương chậm rãi gật đầu, nói rõ ràng:
- Ừ, có cảm xúc, bây giờ nhìn cô ấy mới như là một con người.
- Các ngươi đang nói cái gì thế, tại sao ta nghe không hiểu gì cả?
Sắc mặt của Khải Na lạnh xuống.
Già Lạc thanh thúy hỏi:
- Ngươi còn nhớ hai năm trước ngươi bị người của tổ chức Nghiêu Thiên bắt đi không?
- Hai năm trước sao…?
Khải Na thất thần vài giây, ánh mắt đờ đẫn giống như là nhớ ra cái gì đó, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Hai năm trước, cô ấy vừa mới đặt chân đến thành Bắc Hải, đang dùng cơm thì bị người hạ thuốc hôn mê, sau đó bị giao dịch cho mấy tên mặc áo choàng đen.
Khải Na trợn mắt nhìn chằm chằm vào Mục Lương và những người khác, chất vấn:
- Các ngươi chính là đám người đã bắt cóc ta sao?
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:
- Xin đừng hiểu lầm, bắt cóc ngươi là người của Nghiêu Thiên, giao dịch ngươi là người của thành Tương Lai, tất cả đều không liên quan tới chúng ta.
- Nghiêu Thiên? Thành Tương Lai!?
Đôi mắt của Khải Na trừng lớn, trong lòng không cách nào bình tĩnh được.
- Cho nên, ngươi không nhớ được ký ức hai năm ở thành Tương Lai sao?
Mục Lương kinh ngạc hỏi.
- Không nhớ rõ.
Khải Na lắc đầu, cảnh giác nhìn Mục Lương và chúng nữ, nói:
- Ta chỉ nhớ rõ bị ai đó đặt lên một bệ đá, sau khi tỉnh lại thì đã ở chỗ này rồi.
Già Lạc như suy nghĩ gì đó rồi lên tiếng:
- Quả nhiên, khi bị cải tạo thành Linh khí thì sẽ mất đi ký ức xảy ra trong khoảng thời gian này.
- Ngươi nói cái gì?
Khải Na bắt được tin tức mấu chốt, bị cải tạo thành Linh khí?
- Ngươi nhìn cơ thể của mình một chút đi.
Già Lạc nâng cằm lên ra hiệu.