Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1088: Nước Mắt Thiên Sứ Cấp Mười
Trên đảo có những người bản xứ với thực lực cực kỳ cường hãn cuộc sống, bọn họ không biết nói, nhưng tất cả đều là người thức tỉnh rất mạnh mẽ. - Nếu có trân châu giác tỉnh, ta có thể đi thử một lần.
Lệ Ngõa Cương gật đầu nói.
-Anh, hay là thôi đi, cần gì phải đi chịu tội chứ…..
Khóe mắt Lệ Ngõa Khương giật giật, tóc gáy cả người hắn dựng đứng lên. Khi nhớ tới dân bản xứ, đáy lòng hắn sinh ra một cảm giác sợ hãi.
- Không được, nhất định phải đánh đuổi bọn họ.
Lệ Ngõa Cương kiên định nói.
Trên đảo nhỏ cổ quái đó có rất nhiều thực vật, đây là điểm hắn nhìn trúng.
Lệ Ngõa Chương lắc đầu, nghĩ mà sợ nói:
- Vậy anh đi một mình đi, ta không đi.
Có một lần, hắn đi chỗ tòa hải đảo đó, đã bị dân bản xứ đánh cho sợ chết khiếp, nằm ở trên giường hai tháng mới khôi phục lại được.
- Không có tiền đồ.
Lệ Ngõa Cương lộ ra vẻ tức giận, nâng tay lên cho một cái tát chụp lên đầu hai em trai của hắn.
Lệ Ngõa Chương rên một tiếng, bướng bỉnh nói:
- Đánh ta cũng vô dụng, ta sẽ không đi.
Lệ Ngõa Chương chịu đựng đau, nhe răng trợn mắt nói:
- Anh, đừng nóng giận, cạnh tranh quan trọng hơn.
- Hừ!
Lệ Ngõa Cương hừ lạnh một tiếng, đem lực chú ý trơ lại trên đài cao.
- Chín mươi ba nghìn đồng, còn ai trả giá cao hơn không?
Hồ Tiên dò hỏi.
- Chín mươi lăm nghìn đồng.
Lệ Ngõa Cương vội vàng giơ lên thẻ số trong tay.
Kim Phượng hô:
- Chín mươi sáu ngàn đồng.
- Một trăm ngàn!
Lệ Ngõa Cương trợn mắt nhìn về phía Kim Phượng.
- Ngươi thắng.
Kim Phượng nhún vai, buông thẻ số xuống.
- Còn ai trả giá cao hơn không?
Hồ Tiên nghe vậy lập tức nhìn mọi người xung quanh. Sau khi đợi gần một phút đồng hồ, cô mới vỗ tay, cười xinh như hoa nói:
- Chúc mừng các hạ, chỉ bỏ ra một trăm ngàn đồng đã mua được bình trân châu giác tỉnh thứ ba.