Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1077: Ta Chính Là Người Có Thể Sống Hơn Mười Ngàn Năm
Mục Lương hài lòng gật đầu, đưa tay ra hiệu: - Nếu ngủ không được, vậy mọi người tới thành hỗ trợ trấn an dân chúng đi.
- Vâng.
Hi Bối Kỳ ngoan ngoãn gật đầu.
Hai tròng mắt của cô biến thành màu đỏ như máu, đôi cánh sau lưng mở ra, giương cánh bay lên không trung, hướng về phía Khu dân cư.
- Ta đi Thiên Cức Quan.
Nguyệt Phi Nhan xoay người chạy về cung điện, nàng cần phải mặc Khôi Giáp Chu Tước.
Các cô gái rời đi, chỉ còn lại cô gái tai thỏ đứng tại chỗ.
- Sợ không?
Mục Lương cúi người, giơ tay xoa đầu cô gái tai thỏ.
- Ta không sợ.
Mễ Nặc phồng má như bánh bao, đôi mắt màu xanh lam lóe sáng.
- Vậy ngươi trở về ngủ tiếp đi.
Mục Lương dịu dàng nói.
- Ta ngủ không được.
Mễ Nặc lắc đầu nguầy nguậy, một đôi tai thỏ lông nhung lúc ẩn lúc hiện.
Anh cười hỏi:
- Có cần ta sử dụng chút bột Hoa Sương Mê không?
- Không muốn, ta không muốn ngủ.
Mễ Nặc dỗi nói.
- Từ giờ cho đến thủy triều Hư Quỷ vẫn còn có năm mươi ba ngày, bây giờ không cần khẩn trương như vậy.
Mục Lương vươn tay ôm cô gái tai thỏ vào lòng.
Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc phiếm hồng, cô choàng tay ôm cổ Mục Lương.
- Ta không phải vì chuyện này mà ngủ không được.
Mễ Nặc cúi đầu xuống.
- Vậy thì bởi vì cái gì?
Mục Lương sửng sốt một chút.
Mễ Nặc ngước mắt nhìn chăm chú Mục Lương, lí nhí nói:
- Ta sợ sau khi thủy triều Hư Quỷ bùng nổ….. Mọi người sẽ bị thương.
Đôi tai thỏ của Mễ Nặc ủ rũ cụp xuống, cô thậm chí còn tưởng tượng hình ảnh mọi người thương vong vô số, lập tức càng thêm sợ hãi.
Mục Lương sửng sốt một chút, đôi mắt màu đen của anh lóe lên tia sáng hiền hòa.
Anh nhướng mày, khẽ cười một tiếng:
- Đồ ngốc, ta mạnh như vậy, ngươi không cần lo lắng.