Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1051: Ngươi Muốn Giúp Ta Dạy Dỗ Nó?
Hải Tây Địch nghiêng đầu, thanh thúy hỏi: - Nghiêu Thiên chúng ta không có cứ điểm cố định sao? Cát Khôi Phu các hạ chưa bao giờ nói cho ta biết.
- Đương nhiên là có rồi, chỉ là những thứ này không phải chuyện ngươi nên biết.
Bạch Trạch hời hợt nói:
- Còn nữa, chức vị của Cát Khôi Phu cũng không thể biết cứ điểm ở đâu.
- Vâng vâng, ta hiểu rồi.
Hải Tây Địch cười tỏ vẻ đã hiểu, sau đó cúi đầu không hỏi nữa.
- Tiếp tục cố gắng.
Bạch Trạch đứng lên, chậm rãi rời khỏi khu nghỉ chân của Tiệm Đồ Uống Lạnh, sau đó biến mất trong dòng người rộn ràng.
- Thật đáng tiếc, không thể hỏi ra tới.
Hải Tây Địch chán nản thở dài.
- Về Nội Thành thôi.
Giọng nói trong trẻo và lạnh lùng vang lên bên tai cô.
Hải Tây Địch nghe vậy đứng lên, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đi về phía Nội Thành.
Không lâu sau đó, cô băng qua Úng Thành, ngồi trên xe ngựa đi tới Nội Thành.
Trong xe, cô gái tóc tím hiện thân, bình tĩnh ngồi bên cạnh Hải Tây Địch.
- Các hạ, mới vừa rồi biểu hiện của ta như thế nào?
Hải Tây Địch khẩn trương hỏi.
- Rất tốt.
Ngôn Băng liếc nhìn người bên cạnh một cái.
-…..
Hải Tây Địch trầm mặc một chút, cô không thể nhìn ra đối phương thật sự đang khen ngợi hay là châm chọc mình.
Trong lòng cô rất khẩn trương, không thám thính được cứ điểm của tổ chức, đại nhân Mục Lương sẽ trách tội mình sao?
Thời gian chậm rãi trôi qua, xe ngựa lái vào Nội Thành, chạy tới khu Trung Ương.
Nửa giờ sau, xe ngựa dừng lại trước cổng chính Trung Ương.
Ngôn Băng bước xuống xe trước, Hải Tây Địch thần sắc chán nản và khẩn trương đi theo phía sau, hai người đi Thang Vận Chuyển lên Khu Vực Trung Ương tầng tám.
Vừa bước vào cung điện, cô gái tóc tím nhanh chóng đi thẳng tới thư phòng.
Cốc cốc cốc…..
- Thành chủ đại nhân, Hải Tây Địch đã trở về.
Ngôn Băng cung kính lên tiếng.