Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 896: Cuộc Thi Đào Củ Se
Mục Lương nhướng mày, nhìn về phía cô gái tai thỏ và cô gái tóc bạc. - Chỉ cần không thở là được rồi.
Mễ Nặc bĩu môi, trên mặt hiện lên biểu cảm ‘ngươi đừng coi thường ta’ rất đáng yêu.
Khóe môi của Ly Nguyệt hơi cong lên, dịu dàng nói:
- Ta không sao.
- Vậy thì được rồi.
Mục Lương nhún vai.
Anh bước tới trước hai bước, kéo một cành sen và ra hiệu:
- Chạm dọc xuống thân sen, phải đào vào trong nước bùn, có thể sẽ rất sâu mới đụng tới củ sen.
- Đơn giản như vậy thôi sao?
Ngải Lỵ Na kinh ngạc nói.
Mục Lương cong môi cười, ôn hòa đáp:
- Ngươi thử một chút sẽ biết, cẩn thận đừng làm đứt củ sen.
Nếu củ sen bị đứt trong nước bùn, như vậy rất khó lấy nó lên khi không thể thấy rõ ràng.
- Ừ, ta hiểu rồi.
Ngải Lỵ Na háo hức quơ tay nhỏ.
Cô nhìn xung quanh một vòng, tìm được một gốc sen gần nhất, nhanh chóng học theo động tác của anh.
Cô thử sờ xuống gốc sen, phát hiện ngón tay chưa chạm được đáy sông thì nước đã tràn đến miệng cô rồi.
- Xem ra phải lặn xuống rồi.
Ngải Lỵ Na nói thầm một tiếng, rồi hít sâu một hơi rồi lặn xuống nước.
………..
Mễ Nặc nhìn gợn sóng trên mặt nước, Ngải Lỵ Na đã xuống một hồi lâu nhưng đến bây giờ vẫn chưa trồi lên.
- Mục Lương, Ngải Lỵ Na sẽ không sao chứ?
Cô nghiên đầu lo lắng hỏi.
Anh ôn hòa nói:
- Không sao đâu, cô ấy vẫn còn sống.
Anh vừa dứt lời, một vài bong bóng xuất hiện ở nơi cô gái tóc hồng vừa lặn xuống.
Ào ào…..
Mấy hơi thở sau, Ngải Lỵ Na đột nhiên trồi lên khỏi mặt nước, khuôn mặt cô ấy lấm lem bùn đất, thở hồng hộc.
Cô ấy đang cầm trên tay một củ sen chỉ có đúng một khúc.
- Ta đào được rồi!
Ngải Lỵ Na hưng phấn khoe củ sen trên tay.
Cho dù cả người lấm lem thì cũng không thể che giấu được sự phấn khích của cô ấy lúc này.