Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 830: Lại Có Lý Do Nói Chuyện Với Mục Lương
Mễ Nặc nghĩ Mục Lương sắp cắt đứt liên lạc, cô vội vàng lên tiếng: - Còn có…..
Mục Lương nghiêng tai lắng nghe, chờ đợi cô gái tai thỏ bên kia nói chuyện.
Con ngươi Mễ Nặc đảo qua đảo lại, cô muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói như thế nào.
Vệ Ấu Lan chớp chớp đôi mắt to, như nghĩ ra điều gì đó, cô bé đưa tay nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của cô gái tai thỏ, sau đó tiến lên nhỏ giọng thì thầm hai câu.
Mễ Nặc nghe xong đôi mắt sáng lên, trên khuôn mặt tươi cười của cô lại bắt đầu phiếm hồng.
Cô do dự một chút, vẫn là hơi chần chừ mở miệng nói với Trùng Cộng Hưởng:
- Ta học xong một ca khúc mới, ngươi có muốn ta hát cho ngươi nghe không?
- Có, ngươi hát đi.
Lời nói tràn ngập chờ mong của Mục Lương được truyền trở về.
Mễ Nặc trầm tĩnh lại, cất giọng hát thánh thót của mình lên bắt đầu ca hát.
- Trong tay cầm một ly nước từ bầu trời, chiếu thành ánh trăng sáng giữa dòng thời gian hoảng a hoảng……
Một đầu Trùng Cộng Hưởng khác, Mục Lương cảm thấy ngoài ý muốn nhíu mày, không nghĩ tới cô gái tai thỏ học được chính là bài hát này.
Đây là một ca khúc có phong cách kỳ lạ, nhưng đã được giọng ca mềm mại của cô gái tai thỏ làm cho dễ nghe hơn, dù nó mang lại một cảm giác rất khác lạ, nhưng vẫn êm tai như trước.
Rất nhanh, một khúc ca này đã hát xong.
Mễ Nặc vẫn cố gắng giữ sự bình tĩnh để hát đến âm cuối cùng của khúc hát, nhưng lại cảm thấy phần sau mình thể hiện không tốt lắm. Vì thế cô rụt rè hỏi:
- Mục Lương, ngươi thấy ta hát như thế nào?
- Rất êm tai, ngươi đã trở thành là ca sĩ đẳng cấp thế giới rồi.
Anh không tiếc lời ca ngợi nói.
- Không có hay như vậy….
Trên mặt Mễ Nặc ngay lập tức nổi lên một vầng mây hồng.