Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 780: Nếu Không Mang Tới, Ta Sẽ Tìm Người Tâm Sự
Vũ Thạch tức giận hỏi: - Tinh thạch hung thú các hạ đã lấy được, tại sao không để cho Man Thú Hoang Cổ rời khỏi?
Hồ Tiên nhếch lên khóe môi, lạnh lùng đáp:
- Các hạ, Tiểu Huyền Vũ đã rời khỏi thành Ngự Thổ nha. Bằng lòng sẽ rời khỏi thành Ngự Thổ, lại không nói phải đi bao xa.
- Đoạn khoảng cách này cũng gọi là rời đi?
Vũ Thạch nhịn không được vỗ cái bàn trước mặt một cái
Răng rắc ~~ Ầm!
Theo một tiếng nổ vang, bàn làm bằng gỗ vỡ nát thành mảnh nhỏ, sụp đổ thành đống.
- Gia chủ!!
Vũ Phó bị làm cho giật mình, sợ đến vội vã đứng lên, sợ hãi nhìn về phía Mục Lương ngồi ở chủ vị.
- Mục Lương đại nhân!!
Cửa phòng khách bị đẩy ra rất mạnh, nhóm tiểu hầu gái vọt vào, trên mặt các cô bé tràn ngập sát ý nhìn về phía Vũ Thạch.
- Không có việc gì.
Mục Lương biểu cảm lạnh nhạt, khoát tay áo ra hiệu.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan cung kính đáp lại, liếc mắt nhìn Vũ Thạch nhiều thêm mấy lần, mới rời khỏi phòng khách.
-…
Vũ Thạch tỉnh táo lại từ trong cơn tức giận, ngơ ngác nhìn cái bàn đã nát thành mảnh nhỏ trước mặt.
Lão nhẹ nhàng vỗ trán, tại sao lại dùng sức mạnh như thế!
Ông!
Không khí vặn vẹo.
Phanh!
Cả người Vũ Thạch bị trọng lực nặng nề áp ngã sấp trên đất, khuôn mặt lão vặn vẹo, áp sát mặt đất.
- Xem ra, ngươi không muốn thể diện rồi!
Mục Lương bình tĩnh nói
Không phải người nào đều có thể ở trước mặt anh vỗ bàn.
- Ta, ta không phải cố ý.
Vũ Thạch khuất nhục, nằm úp lấy, khó khăn mở miệng nói:
- Xin lỗi, ta sẽ bồi thường tổn thất.
Lão cảm nhận được một cỗ sát ý mạnh mẽ, sợ đến nổi tóc gáy phần cổ đều đã dựng đứng lên.
- Ồ? Thật sao?
Mục Lương nhếch lên khóe miệng rồi hạ xuống, nhìn vụn gỗ đầy đất, sau đó thu lại trọng lực.
Giọng anh càng thêm bình tĩnh, quay đầu hỏi: