Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 742: Cự Nỏ Liên Xạ
– Chị Ly Nguyệt, ngươi cũng nếm thử rồi cho vài ý kiến. Mễ Nặc cười khanh khách nhìn cô gái tóc trắng.
Vẻ mặt Ly Nguyệt nhu hòa, nhận lấy kẹo cô gái tai thỏ đưa tới, còn chưa bỏ vào miệng thì đã có thể ngửi được vị ngọt nhàn nhạt.
Cô bỏ kẹo vào trong miệng, sau khi tinh tế thưởng thức thì đưa ra nhận xét:
- Kẹo ăn ngon lắm.
- Như vậy đi, trong khu buôn bán và chợ ở nội thành đều mở một tiệm kẹo, chuyên môn bán kẹo.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Muốn mở cửa hàng bán kẹo…
Mễ Nặc nhíu môi, lẩm bẩm:
- Vậy phải nghiên cứu nhiều hơn về vài loại mùi vị khác mới được, hình dạng thì không cần giống nhau.
Xột xoạt…..
Mục Lương xé ra một trang giấy, cầm lấy bút máy vẽ vài loại kẹo có hình dáng khác nhau trên giấy, có kẹo gậy, hình vuông các loại.
- Thử xem vài loại hình dạng kẹo như này xem.
Anh đưa bản vẽ đã vẽ xong cho cô gái tai thỏ.
- Kẹo được gọi là kẹo gậy rất đặc biệt, ta làm thử xem.
Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc sáng lên, cô hào hứng cầm bản vẽ rời khỏi.
Cửa thư phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại Mục Lương và Ly Nguyệt.
Răng rắc ~~
Mục Lương nhai nát kẹo trong miệng hai ba lần, vị ngọt tràn ngập đến toàn bộ khoang miệng.
Anh thả bút máy bên trong tay xuống, đặt bản vẽ vẽ được một nửa lên, sau đó đứng dậy.
- Mục Lương, làm sao vậy?
Suy nghĩ của Ly Nguyệt rút ra từ trong sách.
Anh ôn hòa nói:
- Ta chuẩn bị đi một chuyến tới công xưởng, nhìn xe ngựa được luyện chế như thế nào?
- Ta đi chuẩn bị xe ngựa.
Ly Nguyệt nghe vậy vội vã đặt sách trong tay xuống, đứng lên đi ra phía ngoài.
- Không cần, ta trực tiếp đi qua!
Mục Lương đưa tay kéo cô gái tóc trắng.
- Nghe lời ngươi.
Đôi mắt Ly Nguyệt hơi lấp lóe.
Anh kéo tay cô gái tóc trắng rời khỏi thư phòng, đi tới phía sau bên ngoài cung điện, hai người bay lên trời, bay tới khu công xưởng. Sau đó không lâu khu công xưởng hiện lên trong tầm mắt.