Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 722: Không Mạnh Mẽ Thì Chỉ Có Chết
Hộ vệ Trung Ương bước tới gần cửa chính Quân Doanh. - Dừng lại!
Một tên binh sĩ hét lên, những người còn lại đồng loạt giơ nỏ quân dụng chĩa về phía người đi tới.
Gào ~~
Đàn Sói Mặt Trăng gào lên.
Xe ngựa chậm rãi dừng lại, cửa sổ bị mở ra.
- Mở cửa.
Giọng nói nhàn nhạt của Mục Lương vang lên.
- Là thành chủ đại nhân, mau mở cửa!
Thành Phòng Quân nghe vậy lập tức trở nên cung kính.
Trong xe, Nguyệt Thấm Lan thu hồi ánh mắt nhìn ra phía ngoài, nói suy đoán của mình:
- Có lẽ hắn là người mới.
- Không, Quân Doanh nên như vậy, khi chưa xác định thân phận của người đến thì cần phải cảnh giác.
Mục Lương bình tĩnh giải thích.
Quân Doanh là địa điểm quan trọng, cho dù là đối ngoại hay đối nội thì đều cần phải đặt cảnh giác lên hàng đầu.
- Ngươi nói đúng.
Nguyệt Thấm Lan chớp đôi mắt màu xanh lam.
Cánh cửa chính của Quân Doanh được mở ra, Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa tiến vào trong.
- Dừng lại đi.
Giọng bình tĩnh của Mục Lương truyền ra.
- Dừng lại.
Diêu Nhi vội vàng hô một câu.
Nhóm Sói Mặt Trăng ngừng lại, tiểu hầu gái quay người mở cửa xe rồi cung kính đứng sang một bên.
Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan bước xuống xe, từ xa có thể nhìn thấy tân binh đang xếp hàng trong sân huấn luyện.
Cầm Vũ đang huấn luyện tân binh, lưu ý thấy nhóm người của Mục Lương tiến đến.
- Xếp hàng.
Cầm Vũ lạnh giọng hô một câu.
Ba……
Các tân binh vụng về xếp thành hàng, đội hình vẫn còn xiêu xiêu vẹo vẹo, chiều cao không đồng đều.
Cầm Vũ cởi mũ giáp, đôi mắt màu xanh nhìn Mục Lương và những người khác tới gần.
Cô cung kính chào hỏi:
- Thành chủ đại nhân.
Mục Lương yên lặng gật đầu một cái, ánh mắt đen nhánh rơi xuống trên người ba ngàn tân binh.
- Thành chủ đại nhân……
Các tân binh lộ ra thần sắc mờ mịt.